"Độ hoàn thành nhiệm vụ vượt chín mươi phần trăm còn có cả phần thưởng thêm sao?"
Lúc vừa phát hiện mình nhận được đạo cụ ẩn, trong lòng Trần Ca còn hơi phấn khích, nhưng khi bấm vào phần mô tả đạo cụ, bao nhiêu kỳ vọng đều tan thành mây khói: "Thông báo tìm người của Vương Kỳ mà cũng tính là phần thưởng à? Điện thoại đen không nhầm đấy chứ? Cái này nhìn kiểu gì cũng giống một lời nguyền thì có!"
Cắn răng đọc hết phần giới thiệu vật phẩm rợn người, một câu hỏi mới lại nảy ra trong đầu Trần Ca.
"Chỉ số oán niệm là cái quái gì thế?" Hiểu theo nghĩa đen, trên tờ rơi mà điện thoại đen thưởng chắc hẳn vẫn còn lưu lại nỗi hận thù trong lòng Vương Kỳ.
"Người bình thường chắc chắn sẽ chẳng ai cần thứ này, lẽ nào nó không dành cho người sống?" Trần Ca ngoái lại nhìn cái bóng của mình, lắc đầu xua tan suy nghĩ trong lòng.
Hơn bảy giờ, xe cảnh sát chạy về công viên giải trí Tân Thế Kỷ. Trần Ca tới bốt bảo vệ lấy chìa khóa dự phòng, rồi quay về nhà ma của mình.
Chạy đôn chạy đáo suốt cả đêm, hắn đã kiệt sức, vừa nằm xuống giường trong phòng nghỉ nhân viên đã cảm giác như toàn bộ khung xương sắp rã rời.
Hắn móc điện thoại ra, phát hiện máy đã sập nguồn từ lâu, buổi livestream cũng chẳng biết đã tắt từ lúc nào.
Cắm sạc vào, khởi động lại máy.
Ứng dụng đếm bước chân trên điện thoại hiển thị đêm qua hắn đã chạy hơn bốn mươi nghìn bước, đứng top 1 trong danh sách bạn bè, bên dưới còn có lượt thích của Tiểu Uyển.
"Xem ra mình phải rèn luyện thể lực chút thôi, không cầu đánh gục được ai, chỉ mong chạy nhanh hơn người ta là được." Trần Ca lướt màn hình điện thoại tìm số của Hạc Sơn. Sợ làm phiền cậu nhóc ngủ nên hắn chỉ nhắn tin thăm dò thử, ai ngờ chưa đầy hai ba giây sau Hạc Sơn đã chủ động gọi tới.
"Vãi chưởng! Đại ca, anh còn sống à!" Giọng Hạc Sơn oang oang làm Trần Ca nhức cả đầu.
"Cậu trù tôi chết đấy à? Bé mồm thôi, đừng làm ảnh hưởng đến mấy người cùng phòng ký túc xá."
"Ngủ nghê cái nỗi gì! Hôm qua bọn họ đều xem livestream của anh, cả đám thức trắng cùng nhau tới tận bây giờ đây này!"
Câu này của Hạc Sơn khiến Trần Ca khá cảm động. Hắn vừa định bảo "thay tôi cảm ơn mấy anh em nhé" thì Hạc Sơn đã buột miệng tuôn luôn câu thứ hai.
"Sau khi livestream bị sập, bọn nó đều bảo anh toang rồi, còn nằng nặc đòi cá cược với em một chầu ăn. Bây giờ thì hay rồi, tiền ăn cả tuần tới của em chẳng cần phải lo nữa."
"Mạng sống của tôi chỉ đáng giá một chầu ăn thôi sao? Thật ra cậu không cần chia sẻ niềm vui đó với tôi đâu, thật đấy..." Trần Ca hoàn toàn cạn lời với thanh niên ruột để ngoài da này.
"Nói chung đại ca còn sống là tốt rồi, em chỉ sợ có ngày nhìn thấy anh trong phòng thí nghiệm của bọn em thôi. Anh biết không, sinh viên pháp y bọn em khi học tiết thực hành, giảng viên sẽ chụp ảnh nạn nhân lại cho cả lớp phân tích..."
"Thôi thôi." Trần Ca day day huyệt thái dương, cảm thấy đau nhói cả óc: "Tôi không sao, lần này cảm ơn cậu, sau này có dịp tôi mời cậu đi ăn."
Vội vàng cúp máy, Trần Ca mở trang cá nhân trên app video ngắn của mình lên, bất ngờ phát hiện lượng người theo dõi đã tăng vọt hơn ba nghìn.
"Vãi thật? Livestream đen thui màn hình mà cũng tăng follow được á?" Hắn lại nhìn vào hòm thư riêng, trong hộp thư đã nổ tung, câu hỏi xuất hiện nhiều nhất chính là: Streamer ơi, anh còn sống không?
"Cái đám này, chẳng có ai biết nói được một câu tốt lành nào cả!"
Thấy quảng cáo nhà ma trên trang chủ vẫn còn, phòng livestream và trang cá nhân không bị khóa, Trần Ca mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn ném điện thoại sang một bên, vùi đầu vào gối, thoải mái vươn vai một cái."Chẳng muốn nghĩ ngợi gì nữa, hôm nay lười một hôm vậy, phải ngủ một giấc thật ngon mới được."
Cởi quần áo, nhắm mắt lại, Trần Ca nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Mặt trời lên, một ngày mới bắt đầu. Ánh nắng rọi vào phòng, dát một lớp viền vàng óng lên tấm ga trải giường.
"Rầm!"
Cửa xếp bảo vệ bên ngoài Nhà ma được kéo sang hai bên, trên cầu thang vang lên tiếng bước chân nhẹ nhưng dồn dập. Chìa khóa cắm vào ổ, lẫy khóa xoay lạch cạch, cửa phòng nghỉ nhân viên bị ai đó đẩy mạnh ra.
Dát giường bỗng rung lên bần bật!
Trần Ca giật nảy mình bật dậy. Hắn chưa kịp mở miệng đã thấy trước mắt có một thân hình uyển chuyển khẽ đung đưa, tiếp đó là một giọng nói trong trẻo đầy phấn khích vang lên.
"Ông chủ! Anh lên tivi rồi này!"
Mất hai ba giây sau Trần Ca mới định thần lại. Nhìn Tiểu Uyển đang mặc đồ mát mẻ ngồi ngay cạnh gối, ngửi thấy mùi dầu gội đầu thoang thoảng trên người cô, hắn lẳng lặng kéo ga giường che nửa thân trên: "Cô cứ bình tĩnh nói xem nào, tôi làm sao cơ?"
"Đây là lần đầu tiên em thấy người quen ngoài đời xuất hiện trên tivi đấy! Dù mặt anh bị che mờ nhưng em vẫn nhận ra ngay!"
"Che mờ á?" Trần Ca cứ thấy câu này của Từ Uyển có gì đó sai sai.
"Anh xem này." Từ Uyển đưa điện thoại cho Trần Ca: "Đây là đoạn clip em cắt trên mạng. Lúc bản tin sáng Cửu Giang phát đến phút thứ hai mươi ba thì có một tin khẩn cấp chèn vào."
Trần Ca bấm mở clip, hình ảnh hiện lên chính là chung cư Bình An.
"Tà không thắng chính! Vụ án diệt môn chung cư Phú An năm năm trước đã có bước đột phá lớn. Nhờ sự giúp đỡ của một công dân nhiệt tình, hiện cảnh sát đã bắt được hung thủ thực sự!"
Đoạn sau là một bài phỏng vấn ngắn, kèm theo bức ảnh Trần Ca cùng các chiến sĩ đồn công an Tây Thành rời đi. Có điều, mặt Trần Ca bị che mờ tịt, bên dưới còn chạy dòng phụ đề giải thích: Do vẫn còn một nghi phạm đang lẩn trốn, để bảo vệ an toàn cho nhân chứng nên tạm thời không công khai danh tính.
"Ông chủ, người này là anh đúng không? Chiều cao, vóc dáng đến cả quần áo cũng giống hệt luôn!"
"Cô để tôi mặc quần áo vào đã rồi tính." Trần Ca lắc đầu. Sau khi mặc đồ tử tế, hắn kể sơ qua chuyện tối qua cho Từ Uyển nghe. Tất nhiên, hắn không nói lý do thực sự mình tới chung cư Bình An, mà chỉ viện cớ muốn cải tạo lại Nhà ma nên tới đó tìm cảm hứng.
Nghe xong, sắc mặt Từ Uyển thay đổi hẳn: "Ông chủ vất vả quá, anh ngủ thêm lát nữa đi, khách khứa bên ngoài cứ để em lo cho."
Cô có lòng tốt, nhưng vừa nghe thấy có khách tham quan, Trần Ca lập tức tỉnh cả ngủ: "Đông không?"
"Nói chung là đông hơn hôm qua ạ."
"Thế còn chờ gì nữa? Mau đỡ tôi dậy!"
Trần Ca bảo Từ Uyển ra ngoài đón khách trước, còn hắn chạy vào nhà vệ sinh rửa mặt. Xong xuôi, hắn lấy chiếc điện thoại đen ra, bấm vào kịch bản kinh dị Chạy Trốn Nửa Đêm.
"Chạy Trốn Nửa Đêm (Chỉ số la hét: 1 sao): Kịch bản kinh dị này đã được bố trí hoàn tất, có thể lên tầng ba để tham quan."
"Lưu ý: Không gian bên trong Nhà ma hiện không đủ. Cần mở rộng quy mô mới có thể tiếp tục mở khóa các kịch bản kinh dị mới!"
"Bố trí xong từ bao giờ thế nhỉ?" Ban đầu Trần Ca cứ ngỡ sẽ phải chuẩn bị rất nhiều thứ, nhưng giờ hắn mới nhận ra mình đã đánh giá quá thấp chiếc điện thoại đen này.
Xỏ giày chạy tót lên tầng ba, Trần Ca đẩy cửa gác xép ra. Thế giới phía sau cánh cửa đã hoàn toàn thay đổi.
Những đạo cụ hỏng hóc bị vứt bỏ trước đây đều biến mất không còn tăm hơi. Trước mắt hắn lúc này chỉ còn lại những dãy hành lang âm u đang phả ra từng đợt khí lạnh rợn người.Bối cảnh Chạy Trốn Nửa Đêm mới mở khóa chiếm diện tích rất lớn, bao trùm toàn bộ tầng ba, thậm chí còn lấn sang một phần bối cảnh Minh Hôn ở tầng hai và Đêm cương thi sống lại ở tầng ba.
"Tổng cộng có ba tầng, tầng một và tầng hai là bước đệm, chỗ đáng sợ nhất nằm ở tầng ba, sao cái này lại hơi giống chung cư Bình An thế nhỉ?"