"Đàn chị, sao em cứ có cảm giác đám hình nhân giấy này đang nhìn chằm chằm tụi mình thế?" Hạc Sơn bám chặt lấy khung cửa, sống chết không chịu bước vào phòng: "Không đùa đâu! Mấy con hình nhân giấy kia chắc chắn có vấn đề! Liệu có phải người thật đóng giả không? Đệch, em cứ thấy hễ lại gần là y như rằng chúng nó sẽ bật dậy khỏi mặt đất ấy!"
Những hình nhân giấy qua bàn tay xử lý bằng kỹ năng liễm dung của Trần Ca đều mang một vẻ quái dị khó tả. Rõ ràng là vật vô tri, nhưng lại toát ra chút sinh khí.
Cao Nhữ Tuyết trừng mắt lườm Hạc Sơn, hận không thể chửi cho một câu "đồ đồng đội heo". Nỗi sợ hãi vốn có tính lây lan, ban đầu cô cũng chẳng sợ lắm, nhưng bị Hạc Sơn nói vậy, trong lòng cũng bắt đầu rợn tóc gáy: "Cậu bớt nói vài câu đi có được không? Còn lải nhải nữa là tôi vứt cậu lại đây một mình đấy."
Cô bước vào phòng trước, đảo mắt quan sát xung quanh một lượt. Cửa sổ trên tường gian nhà chính chỉ là đồ trang trí, hoàn toàn không có đường thông ra ngoài.
"Đàn chị, tụi mình mau đi thôi, căn phòng này tà môn lắm. Bốn phía bịt kín bưng thế này, lối ra chắc chắn không ở đây đâu."
"Ông chủ nhà ma rất rành trò ám thị tâm lý, biết cách nắm bắt lòng người, thế nên chúng ta phải làm ngược lại. Chỗ nào càng có vẻ bất khả thi thì càng phải lục soát kỹ càng." Cao Nhữ Tuyết bước đi trong phòng, luồng gió do bước chân cô tạo ra khiến đám hình nhân giấy dưới đất khẽ đung đưa theo.
Hạc Sơn đứng ngoài cửa nhìn mà tim đập chân run: "Nhưng trong phòng làm gì có chỗ nào che chắn, nhìn một cái là thấy hết, lối ra giấu ở đâu được chứ?"
"Không có chỗ che chắn? Ai nói với cậu thế?" Cao Nhữ Tuyết đứng giữa gian nhà chính, nhấc cặp đùi thon dài trắng nõn, đạp một chân lên cỗ quan tài đỏ: "Lại đây giúp một tay, tôi muốn mở nắp quan tài!"
"Mở... mở nắp quan tài á?!" Khóe miệng Hạc Sơn giật giật, cả người bủn rủn: "Làm vậy... không ổn lắm đâu..."
"Chẳng lẽ cậu định ở trong cái nhà ma này cả đời à?" Dưới sự uy hiếp của Cao Nhữ Tuyết, Hạc Sơn đành nhích từng chút một vào trong phòng, cẩn thận từng li từng tí né đám hình nhân giấy dưới sàn, cúi người đỡ lấy đầu bên kia của nắp quan tài.
"Tôi đếm một hai ba rồi cùng dùng sức nhé."
"Vâng."
"Một, hai..."
"Cộc!"
Cao Nhữ Tuyết mới đếm được một nửa, trong phòng bỗng vang lên một tiếng động lạ!
"Tiếng gì thế?" Hạc Sơn ôm nắp quan tài, sợ đến run bắn cả người.
"Suỵt." Cao Nhữ Tuyết ra hiệu im lặng, cô nhìn quanh bốn phía, cuối cùng dán mắt vào cỗ quan tài đỏ trước mặt: "Hình như âm thanh phát ra từ bên trong quan tài."
Cô vừa dứt lời, mặt Hạc Sơn đã sợ đến xanh mét, yết hầu run rẩy. Hai tay hắn ôm nắp quan tài mà như đang vớ phải thanh sắt nung đỏ: "Chị ơi, chị là chị ruột của em, tụi mình mau chuồn thôi."
"Bình tĩnh, ngay lúc chúng ta chuẩn bị mở nắp thì trong quan tài lại phát ra tiếng động, cậu không thấy chuyện này rất kỳ lạ sao?"
"Trong quan tài phát ra tiếng động mà chị bảo kỳ lạ á? Đây rõ ràng là muốn lấy mạng người ta thì có!" Dưới tác động của bản nhạc "Thứ Sáu Đen Tối", nỗi sợ hãi trong lòng Hạc Sơn bị phóng đại vô hạn, lúc này hắn chỉ muốn chuồn cho thật sớm.
"Cậu nghĩ kỹ mà xem, trong quan tài phát ra âm thanh thì cùng lắm chỉ có hai trường hợp: Một là có nhân viên trốn bên trong, có thể vừa mở nắp ra là người ta sẽ nhảy bổ lên hù dọa chúng ta; hai là bên trong lắp đặt cơ quan máy móc nào đó, mở nắp sẽ kích hoạt cơ quan, tạo ra biến số thứ ba. Vậy nên nói gì thì nói, cỗ quan tài này vẫn là một đạo cụ rất quan trọng trong bối cảnh Minh Hôn. Chúng ta muốn trốn ra ngoài thì mở quan tài là một trong những bước bắt buộc." Cao Nhữ Tuyết vỗ vỗ nắp quan tài: "Đừng do dự nữa, mở luôn đi.""Tuy không hiểu chị đang nói gì, nhưng nghe cũng có lý đấy."
Hạc Sơn và Cao Nhữ Tuyết cùng lúc dùng sức. Nắp quan tài nặng nề từ từ trượt ra. Khi vừa mở được khoảng một phần tư, bên trong cỗ quan tài cũ nát bỗng vang lên một tiếng nổ lớn không hề báo trước!
"Rầm!"
Thành quan tài đổ sập xuống. Vô số người giấy và tiền âm phủ từ bên trong bắn tung tóe ra ngoài. Khắp phòng vang lên tiếng cười quái đản của một người phụ nữ xa lạ, cánh cửa chính thế mà lại đang tự động khép lại!
"Chạy mau!" Hạc Sơn đứng ngay gần cửa, bị dọa cho hồn xiêu phách lạc nên chẳng còn tâm trí đâu mà lo cho đàn chị nữa. Hắn nhảy phắt một bước lao tới cửa, nhưng còn chưa kịp thò đầu ra ngoài, một khuôn mặt phụ nữ từ bên ngoài đã thò vào!
Trắng bệch, sắc sảo, đẹp đến mức nghẹt thở!
"Đệt mợ!!!"
Hoàn toàn không kịp chuẩn bị tâm lý, Hạc Sơn vung nắm đấm nện thẳng vào khuôn mặt đó. Thế nhưng, chủ nhân của nó dường như đã đoán trước được phản ứng này. Hệt như đã tập dượt vô số lần, nắm đấm của hắn chưa kịp giáng xuống, đối phương đã né sang một bên.
"Có ma!" Đấm hụt, hắn hoảng loạn cuống cuồng, vừa lăn vừa bò lao thục mạng sang phía bên kia khoảng sân.
"Hạc Sơn! Đừng chạy lung tung!" Cao Nhữ Tuyết lớn tiếng gọi giật lại. Cô vừa vặn nhìn thấy một bóng đỏ bám sát gót Hạc Sơn lao vào trong sương phòng.
"Hai dãy sương phòng hai bên là dành cho con cháu ở. Hỏng bét rồi! Chỗ Hạc Sơn chạy vào chính là căn phòng lúc còn sống của con lệ quỷ kia!" Cao Nhữ Tuyết sốt ruột định chạy ra ngoài, nhưng cửa chính đã đóng chặt, nhốt cô lại bên trong gian nhà chính: "Đây là muốn tách chúng mình ra để tiêu diệt từng người một sao? Chỉ là vào chơi nhà ma thôi mà, có cần phải làm đến mức điên rồ thế này không?!"
Quan tài vỡ vụn, người giấy vương vãi khắp sàn. Bị vây ở giữa, tâm trí Cao Nhữ Tuyết bắt đầu rối loạn. Cô ra sức đạp mạnh vào cửa phòng, phải mất hơn một phút sau mới phá được cánh cửa mở ra.
Chỉ vỏn vẹn một phút ngắn ngủi, nhưng khung cảnh bên ngoài dường như đã thay đổi rất nhiều.
"Tiểu Sơn? Hạc Sơn!" Cao Nhữ Tuyết liên tiếp gọi hai tiếng, nhưng không có ai đáp lại. Trong nhà ma, ngoại trừ khúc nhạc nền quỷ dị thì chỉ còn tiếng tiền vàng mã xào xạc cọ xát trên mặt đất.
"Tình huống gì đây? Nhà ma chỉ rộng ngần này, Hạc Sơn không thể nào không nghe thấy tiếng mình. Chẳng lẽ cậu ta gặp chuyện rồi?" Từng bức ảnh hiện trường vụ án bất chợt lướt qua tâm trí, Cao Nhữ Tuyết cũng không hiểu vì sao bản thân lại đột nhiên nghĩ tới mấy thứ này.
Cô men theo hành lang, dựa vào trí nhớ đi tới dãy sương phòng phía tây: "Vừa nãy Tiểu Sơn chạy về hướng này."
"Két..."
Đẩy cánh cửa gỗ cũ nát ra, chữ Hỷ cắt bằng giấy trắng dán bên trên rơi lả tả xuống đất. Cao Nhữ Tuyết bước vào trong sương phòng.
Bên trong được bài trí thành phòng tân hôn, nhưng điều kỳ quái là tất cả đồ trang trí đều dùng màu trắng toát. Chẳng những không có chút không khí vui mừng nào, mà còn khiến người ta rợn tóc gáy.
"Chạy đi đâu rồi?" Bầu không khí trong phòng cực kỳ cổ quái, nguồn sáng duy nhất là chiếc đèn lồng trắng treo ngoài cửa. Cao Nhữ Tuyết chậm rãi bước tới. Sau lưng từng cơn gió âm u thổi qua, làn da lộ ra ngoài của cô cảm nhận được từng đợt buốt giá, hệt như trong không khí có một bàn tay nhỏ vô hình đang nhẹ nhàng lướt qua.
Đế giày giẫm lên tiền âm phủ, mu bàn chân thỉnh thoảng lại va quẹt vào vài thứ kỳ quái. Ánh sáng quá mờ mịt khiến cô không thể nhìn rõ, đành phải cắn chặt răng rảo bước nhanh hơn.
Vén tấm rèm ngăn với gian phòng bên trong, Cao Nhữ Tuyết khựng lại ở cửa. Bên trong trống huếch trống hoác, ngoại trừ một chiếc giường ngủ bị rèm che kín mít thì chỉ còn lại hai tấm gương đồng đặt đối diện nhau, dán sát vào vách tường.
"Mình tận mắt nhìn thấy Hạc Sơn chạy vào căn phòng này, chỉ chậm trễ có một hai phút, sao cậu ta có thể biến mất được? Chẳng lẽ lối ra giấu ở trong đây? Hạc Sơn mèo mù vớ cá rán nên đã trốn thoát ra ngoài rồi?"Từng suy nghĩ xẹt qua trong đầu Cao Nhữ Tuyết. Cô hít sâu một hơi rồi bước vào trong phòng. Thế nhưng, khi cô vừa cất bước, trong phòng lại đồng thời vang lên hai tiếng bước chân!
"Ai ở sau lưng tôi?!"
Cô quay phắt lại, nhưng chỉ nhìn thấy một tấm gương đồng, bên trong phản chiếu hình bóng của chính cô.