Lam Hải Thiên đứng trên sân thượng một tòa lầu cao, nhìn Mặc Kính nữ tử và Thác Bạt Vạn Nghi đang bước đi trên con đường phía dưới, không khỏi nở một nụ cười khó hiểu.
“Chính là hai kẻ đó sao?”
Hắn quay đầu hỏi một trung niên nhân đang bị Nguyên từ chi lực trói buộc, nằm liệt trên nền xi măng bên cạnh.
“Đúng đúng đúng, chính là ả ta liên lạc với ta.”