Sơn thôn hoang tàn, gió thu hiu hắt.
Âm khí lạnh lẽo lan tỏa, sát khí ngút trời.
Trương Tĩnh Phương trầm ngâm chốc lát, nhấc chân bước vào trong thôn.
Từ Khuyết đi theo phía sau, ánh mắt đảo quanh đánh giá.
Trên ruộng vẫn còn trồng lúa mạch, mảnh đất nhỏ bên cạnh sân nhà nông dân cũng trồng các loại rau củ theo mùa, thoạt nhìn vốn dĩ phải là một sơn thôn bình thường.
Thế nhưng lúc này, cả thôn lại tĩnh mịch không một tiếng động, chẳng thấy bóng dáng một sinh vật sống nào, đến cả tiếng côn trùng kêu cũng bặt tăm.
Chân vừa bước vào thôn, Từ Khuyết đã cảm nhận rõ rệt luồng âm khí lạnh lẽo từ bốn phía ùa tới.
Có điều, luồng hàn ý này so với lệ quỷ áo đỏ trước đó thì yếu hơn không ít.
Trương Tĩnh Phương liếc nhìn Từ Khuyết một cái, vận chuyển pháp lực, vươn ngón tay điểm nhẹ lên mi tâm hắn.
"Bắc phương Nhâm Quý linh, nhất điểm tàng chân khí, thanh trọc lưỡng phân hình, khai mục minh u hiển, cấp cấp như luật lệnh!"
Một luồng sáng trắng ngần lóe lên rồi vụt tắt.
Đôi mắt Từ Khuyết hơi nhói đau, ngay sau đó cảnh tượng trước mắt liền biến đổi hoàn toàn.
Trời đất tối tăm, sát khí hóa thành vòng xoáy cuồn cuộn trên không trung.
Một luồng khí tức hung sát khiến người ta chán ghét bao trùm lấy toàn bộ sơn thôn.
Ở xung quanh, từng bóng du hồn với thân thể trong suốt, nét mặt đờ đẫn, chẳng còn chút lý trí nào đang mờ mịt đi lại vất vưởng trong thôn.
Chốc chốc lại có một bóng du hồn bị sát khí cuốn lấy, kéo tuột vào giữa luồng hung sát kia.
"Đạo sĩ thối từ đâu tới?"
"To gan dám đến đây tìm cái chết!"
Đúng lúc này.
Trong đám mây đen ngưng tụ ra một khuôn mặt người gớm ghiếc, cất giọng chói tai.
"Phúc Thọ Vô Lượng Thiên Tôn!"
Trương Tĩnh Phương chẳng thèm nói nhảm, trực tiếp dựng thẳng ngón tay, tia sét trắng muốt lượn lờ quanh đầu ngón tay, trong chớp mắt đã xé rách bầu trời.
"Á!!"
Một tiếng kêu thảm thiết thê lương vang vọng khắp bốn phía.
Từ Khuyết chỉ thấy một luồng hắc khí bị tia sét quấn chặt, sát khí theo đó vỡ vụn, tan biến giữa đất trời.
Cho dù đây đã không phải là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh này.
Trong lòng Từ Khuyết vẫn cảm thấy vô cùng chấn động.
Thực lực của lão Thiên Sư quả thực thâm bất khả trắc, tà ma ngoại đạo gặp phải trên đường đi, chẳng có con nào chống đỡ nổi một chiêu dưới tay lão.
"Cây hòe bán âm bán dương, thân gỗ giấu quỷ, tụ âm hồn, nuôi mộc tinh, cực kỳ dễ tích tụ âm khí."
Trương Tĩnh Phương cất lời dặn dò: "Đồ nhi ngoan, ra đầu thôn chặt cây hòe kia đi, rồi vác thi thể của dân làng ra ngoài thiêu rụi."
"Vâng, thưa sư phụ."
Từ Khuyết không chút do dự, xoay người đi về phía đầu thôn.
Nơi đầu thôn, một cây hòe khổng lồ sừng sững vươn cao, cành lá sum suê che rợp cả một khoảng không gian lớn.
Nhiệt độ dưới bóng cây rõ ràng thấp hơn bên ngoài mấy độ.
Từ Khuyết không lấy đao ra từ không gian trữ vật, chỉ vận sức tung một quyền, cây hòe thô to đã ầm ầm gãy gục.
"Lôi pháp, sắc!"
Quanh người Trương Tĩnh Phương ngập tràn những tia sét, vươn dài ra như những chiếc xúc tu.
Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ du hồn trong thôn đã bị tiêu diệt sạch sẽ.
"Sư phụ, tại sao lại đánh cho những du hồn này hồn phi phách tán?"
Từ Khuyết nhìn cảnh tượng này, khẽ nhíu mày hỏi.
"Đồ nhi thấy trên người bọn họ cũng không có hung sát khí, vì sao không tiễn họ vào địa phủ luân hồi?"
Những du hồn này đều do dân làng nơi đây sau khi chết hóa thành.
Lúc còn sống bị hung sát nuốt chửng.
Sau khi chết hóa thành du hồn, cũng chưa từng làm chuyện gì thương thiên hại lý.
Dựa theo đủ loại phim ảnh mà Từ Khuyết từng xem, đáng lẽ phải tiễn bọn họ vào địa phủ luân hồi mới đúng."Lúc sống làm người, khi chết làm quỷ."
Trương Tĩnh Phương thu hồi pháp lực, lắc đầu nói: "Quỷ không có nhân tính. Bây giờ bọn chúng chưa hại người, nhưng nán lại nhân gian lâu ngày, ắt sẽ bước vào con đường hại người."
"Huống hồ, thế đạo này làm gì có địa phủ? Lấy đâu ra luân hồi?"
"Hoặc là người, hoặc là quỷ!"
"Chẳng còn lựa chọn nào khác!"
Không có luân hồi?
Không có địa phủ?
Vậy chẳng lẽ cũng không có thần tiên?
Nghi hoặc trong lòng Từ Khuyết càng thêm sâu sắc.
《Ngũ Lôi triêu tướng chú》 mượn uy lực của Cửu Thiên Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn.
《Sắc phích lịch chú》 mượn sức mạnh của Lôi Công Điện Mẫu.
Nếu những vị này không tồn tại, vậy đạo pháp thi triển kiểu gì?
Trương Tĩnh Phương dường như nhìn ra sự bối rối của Từ Khuyết, bèn lên tiếng giải thích.
"Đạo pháp chốn này chú trọng tụng chú tồn tưởng. Mang danh tu chân, thực chất là mưu cầu chân ngã, bài trừ cái giả lưu giữ cái thật, đó gọi là nội đan pháp, cũng chính là chính pháp."
"Tinh là gốc của thân thể, khí là nguồn nuôi dưỡng tinh thần, thần là gốc rễ chi phối sinh mệnh."
"Ta chính là pháp, cũng chính là thần. Thứ ta dùng là đạo pháp do tự thân tu trì, thứ ta tồn dưỡng chính là bản thần của chính mình."
Từ Khuyết nghe vậy, nhịn không được khẽ đảo mắt.
Dù sao ở thế giới võ đạo trước kia, hắn cũng từng đọc qua vô số đạo tạng.
Đương nhiên nghe là hiểu ngay ý tứ.
Nói trắng ra.
Chính là gom vĩ lực về lại bản thân, tự mình hóa thành thần.
Mọi đạo pháp đều bắt nguồn từ pháp lực của chính mình.
Đạo lý đơn giản như vậy, thế mà cứ thích nói theo hướng huyền ảo thâm sâu.
……
Nửa tháng sau.
Dãy Long Hổ sơn núi non trùng điệp, vách đá lởm chởm, dòng nước biếc lượn lờ bao quanh.
Các tòa điện vũ được xây dựng tựa vào thế núi, bên trong phụng thờ các vị thần tiên cùng các đời Thiên Sư.
Từ Khuyết rốt cuộc cũng đặt chân tới Long Hổ sơn.
Lại thêm nửa tháng nữa trôi qua.
Nghi thức bái sư đã chuẩn bị hoàn tất.
Từ Khuyết chỉ việc làm theo đúng quy trình như một con rối giật dây.
Dâng lễ!
Bái Tam Sư!
Hành lễ tại Thiên Sư điện!
Quỳ bái Tam Thanh tổ sư, nhận truyền độ độ điệp, thụ lục, ban pháp hiệu, chính thức trở thành một danh đạo sĩ.
Thực ra theo quy trình bình thường.
Bái sư chỉ cần quỳ lạy tổ sư xong là coi như kết thúc, sau đó bắt đầu tu hành hằng ngày.
Nghiên cứu căn nguyên tổ kinh của Thiên Sư đạo, mỗi ngày tụng đọc kinh văn cơ bản bắt buộc.
Đợi đến khi có thể phá trừ tạp niệm, hàng phục tâm hỏa, ngưng tụ định lực rồi mới được cấp độ điệp.
Thứ này tương đương với lệnh bài thân phận của đạo sĩ, đại diện cho việc có thể chính thức tu hành.
Sau ba năm tu hành, tuân thủ giới luật không phạm lỗi lầm, mới có thể xin Thái Thượng Tam Ngũ Đô Công kinh lục, đây chính là thụ lục.
Có được pháp lục rồi mới có thể tu luyện đạo pháp cao thâm, vẽ bùa gọi tướng, hô phong hoán vũ.
Nhưng Từ Khuyết mới lên núi vỏn vẹn nửa tháng đã hoàn thành trọn vẹn mọi thứ trong một lần.
Trực tiếp đi hết quy trình mà một đạo sĩ chính thống phải mất nhiều năm mới làm xong.
"Đồ nhi ngoan, con là quan môn đệ tử của vi sư. Hôm nay dẫn con nhập đạo, vi sư sẽ ban cho con một đạo hiệu."
Trương Tĩnh Phương híp mắt cười nhấp ngụm trà, tảng đá lớn đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng được buông xuống, tâm tình vô cùng sảng khoái.
"Vi sư vốn muốn dùng hai chữ Nguyên Thủy. Nhất nguyên chi thủy, khởi đầu của vạn đạo. 'Nhất' là bản nguyên của vạn vật, 'Thủy' là trở về lúc ban đầu, bố cục vô cùng hoành đại."
"Nhưng vi sư suy đi tính lại, cảm thấy pháp hiệu này mang đại kỵ quá sâu, danh không gánh nổi thân, khí không xứng với hiệu, e là con chịu không thấu."
"Thế nên, vi sư quyết định chọn cho con một pháp hiệu khác. Quan sát khí tức của con mờ ảo như sương như khói, không vướng nhân quả, chẳng giống người của thế gian này, vạn sự trên đời dường như chẳng hề liên quan tới con."
"Mà pháp hiệu ở đời phần lớn đều dựa theo tinh tú hoặc thần linh mà đặt."
"Nhưng con lại khác, vô định hình, vô định giới. Bởi vậy, đạo hiệu của con chính là...""Hỗn Độn!"
Từ Khuyết ngẩn người, ngẩng đầu nhìn sư phụ đang cười tủm tỉm, bỗng chốc dở khóc dở cười.
Đạo hiệu Nguyên Thủy hắn gánh không nổi.
Chẳng lẽ đạo hiệu Hỗn Độn hắn lại gánh nổi chắc?
Hắn nào phải không hiểu những điều kiêng kỵ khi đặt đạo hiệu.
Đặt bừa đạo hiệu, mạo phạm Thượng Chân, đức không xứng vị, hư danh chiêu họa, thần linh không độ.
Thật là làm bậy!
Từ Khuyết sa sầm nét mặt, nhịn không được bèn hỏi: "Sư phụ, con có thể hỏi đạo hiệu của người là gì không?"
"Muốn ăn đòn à!" Trương Tĩnh Phương nghiêm mặt, nhưng ngay sau đó lại nói: "Cơ mà nói cho con biết cũng chẳng sao."
"Mạng của vi sư không đủ cứng, phúc duyên mỏng manh, không dám tiếm việt. Lấy ý từ 'trừng tâm tĩnh lự', mang chí hướng 'thanh tu tế dân', đạo hiệu của vi sư là Trừng Tĩnh."
Mặt Từ Khuyết càng đen hơn.
Mạng lão nhân gia người không đủ cứng, không dám đặt bừa.
Chẳng lẽ mạng của con lại đủ cứng chắc?
"Sư phụ, đồ nhi cảm thấy mình gánh không nổi đạo hiệu này đâu."
"Không, con gánh nổi."
"Gánh không nổi!"
"Gánh nổi!"