Chương 45: [Dịch] Ta Đã Là Chúa Tể Vũ Trụ, Các Ngươi Vẫn Còn Ở Địa Cầu?

Thiên hạ chấn động, bốn năm lắng đọng, một sớm ngộ đạo, Nhân Hoàng bộ

Phiên bản dịch 8810 chữ

Bốn năm lắng đọng, ngộ đạo tại Vạn Pháp Tông Đàn, một sớm đốn ngộ bước vào nhân sư cảnh.

Tin tức Từ Khuyết chỉ mất ba mươi nhịp thở để bước vào nhân sư cảnh trước Tam Thanh điện không cánh mà bay, nhanh chóng lan truyền khắp Đại Chiêu vương triều, khiến thiên hạ xôn xao.

Vốn là đệ tử thân truyền của Thiên sư Trương Tĩnh Phương, kể từ khi được nhận vào môn hạ bốn năm trước, hắn dần biến mất khỏi tầm mắt thế nhân, hiếm khi có tin tức truyền ra.

Thi thoảng có vài tin đồn lọt ra ngoài, nhưng thảy đều ám chỉ rằng:

Bốn năm qua Từ Khuyết chưa từng tu luyện, mà suốt ngày giam mình trong Sắc Thư các nghiên cứu đạo tàng.

Ban đầu.

Đồng đạo khắp nơi còn ôm tâm lý đứng xem, nhưng thời gian trôi đi, nhiều người cũng dần quên lãng hắn, thậm chí còn xuất hiện không ít lời ra tiếng vào.

Hết thảy đều cho rằng Trương Tĩnh Phương đã già.

Bắt đầu già cả lẩm cẩm, nhìn nhầm người.

Nào ngờ, ngay trước thềm đại hội thệ sư, Từ Khuyết chậm rãi bước ra, một niệm nhập đạo, đạt tới nhân sư cảnh.

Mao Sơn, Đông Thanh Lan đạo.

Lôi Điện chân nhân Thạch Trung sau khi nhận được tin tức thì ngồi ngơ ngác trong phòng, khuôn mặt tràn đầy vẻ khó tin.

"Tâm địa thanh tịnh mới là đạo, dừng bước hóa ra lại tiến lên."

"Ngày khác tông đàn nghênh mưa móc, hôm nay thả hạc vút trời cao."

"Từ đạo huynh không hổ là thân truyền của Thiên sư, quả nhiên phi thường."

Thạch Trung lắc đầu, toàn thân lôi đình cuộn trào, sải bước ra khỏi phòng.

"Đáng ăn mừng, phải đi chém hai đầu quỷ tướng để chúc tụng mới được!"

……

Hạp Tảo, Tây Chướng Lương đạo.

Lâm Chính đạo trưởng nghe được tin tức, cất tiếng cười lớn.

Đại Chiêu vương triều, Nam Thừa Bình đạo.

Triệu Trường Sinh trầm mặc không nói, tay xách Thực Quỷ thương đi thẳng ra ngoài.

……

Các đại đạo môn, thiên hạ bách tính đều hân hoan ăn mừng.

Người và quỷ không đội trời chung, tuyệt đối không có chỗ cho sự thỏa hiệp.

Nhân tộc xuất hiện càng nhiều thiên kiêu thì thiên hạ càng thêm an định.

Thậm chí nhờ vào việc Từ Khuyết một sớm nhập đạo mà sĩ khí khắp các đạo môn đều tăng vọt.

"Trầm mặc bốn năm, đại bàng một ngày nương theo gió, vút bay thẳng lên chín vạn dặm, vô tiền khoáng hậu, chớp mắt đã thành nhân sư!"

"Mẹ kiếp Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn, Từ đạo huynh chỉ trong thoáng chốc đã đột phá nhân sư cảnh?"

"Đạo gia ta đây 10 tuổi nhập môn, 12 tuổi làm đạo đồng, 13 tuổi làm đạo đồ, 15 tuổi thăng lên đạo sĩ, được ban thụ lục, nay đã 53 tuổi rồi mới tới đạo trưởng cảnh hậu kỳ, ta thế này thì tính là cái thá gì?"

"Thật không phải là người, không phải người mà!"

"Chúc mừng nhân tộc, chúc mừng đạo môn!"

"Đây là thời đại tồi tệ nhất, cũng là thời đại tốt đẹp nhất. Có thể cùng Từ đạo huynh sống chung một thời, chém quỷ vật, bảo vệ thương sinh, vừa là bất hạnh, cũng vừa là vạn hạnh của bần đạo!"

"……"

Sĩ khí dâng cao chưa từng thấy, đông đảo đạo hữu hừng hực khí thế, hăng hái không sợ chết xông vào chém giết với quỷ vật.

Nhất thời, vậy mà lại có thể chém giết ngang ngửa với quỷ vật.

Mặc dù Từ Khuyết và đám người Thạch Trung có cảnh giới tương đương, đều ở nhân sư cảnh.

Nhưng sự chấn động do hai bên tạo ra lại hoàn toàn không thể đặt lên cùng một bàn cân.

Đám người Lâm Chính đạo trưởng là vững vàng tiến lên từng bước một, có dấu tích rõ ràng.

Từ đạo đồng, đạo đồ, đạo sĩ, đạo trưởng, chân nhân từng bước đi lên, cuối cùng hàng phục ngũ ma, khiến chúng quy nhất, lúc này mới bước vào nhân sư cảnh.

Mặc dù ba người bọn họ cũng là thiên kiêu, đột phá cảnh giới này khi tuổi đời chỉ mới tròn ba mươi.

Trong số đồng đạo khắp thiên hạ đã thuộc hàng lông phượng sừng lân, tương lai có lẽ có cơ hội bước vào địa sư, thậm chí thăng tiến thành thiên sư.Nhưng trong mắt thế nhân, bọn họ cùng lắm cũng chỉ có chút cơ hội mà thôi.

Đột phá nhân sư cần ngũ ma quy nhất.

Đột phá địa sư, bắt buộc phải trảm đoạn lục tặc: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý.

Trảm đoạn không phải là loại bỏ ngũ quan, mà là cắt đứt tham dục, không để ngoại cảnh quấy nhiễu, ngăn chặn tinh khí thần thất thoát.

Đột phá thiên sư, bắt buộc phải trảm trừ tam thi: thượng thi Bành Cứ, trung thi Bành Chất, hạ thi Bành Kiểu.

Tương truyền, tam thi trú ngụ ở ba nơi đan điền, vốn là âm thần ác dục, định kỳ sẽ lên trời bẩm báo lỗi lầm của người tu hành, sinh ra chấp niệm tham, sân, si, chính là chướng ngại trên con đường tu đạo.

Nhưng ở giới này không có thần, bản thân mình chính là thần.

Bởi vậy, tam thi ở đây chỉ việc linh hồn bị khí âm trọc của đất trời ô nhiễm, dẫn động thất tình lục dục, cắn nuốt tinh khí thần, bào mòn thọ nguyên, làm vẩn đục đạo cơ.

Qua đó có thể thấy, con đường tu hành gian nan biết nhường nào.

Thế nhưng, trong mắt đại đa số tu sĩ.

Từ Khuyết chắc chắn sẽ trở thành thiên sư.

Năm tháng, ngũ ma quy nhất.

Bốn năm không tu, một sớm nhập đạo.

Chuyện hắn chỉ tốn năm tháng để hàng phục ngũ ma cũng theo đà đột phá này mà lan truyền khắp thiên hạ.

Bất luận là ngộ tính hay thiên phú, hắn đều thuộc hàng chấn cổ thước kim.

……

Phía bắc Đại Chiêu, Huyền Âm đạo.

"Thiên địa huyền tông, vạn khí bản căn, quảng tu ức kiếp, chứng ngô thần thông. Kim Quang chú, khai!"

"Trấn Sát Phược Quỷ phù, sắc!"

"Tuệ Minh sư đệ, mau thi triển lôi pháp!"

"Bắc Đẩu thất tinh, quán chú lôi đình, thiên cương sở chỉ, ngũ lôi cấp khởi. Nhất khởi lôi xa, nhị khởi thiểm điện, tam khởi huyên oanh, tứ khởi sơn dao, ngũ khởi chấn thiên phách lịch. Ngũ Lôi oanh đỉnh!"

Ầm ầm ầm!

Đạo pháp vang rền, lôi đình chớp giật.

Tại một chiến trường ở Huyền Âm đạo, sắc trời tối tăm.

Sương đen bao trùm bốn phía, âm khí cùng sát khí tràn ngập.

Từng đạo bóng quỷ dữ tợn lao vun vút trong màn sương đen, tiếng kêu thê lương như ma âm xuyên thấu màng nhĩ.

Bầy quỷ vật tuôn đến như thủy triều, dường như vô cùng vô tận.

Tĩnh Huyền nhìn cảnh tượng trước mắt, sắc mặt trắng bệch.

Nàng mới tấn thăng đạo sĩ không lâu, chủ tu Kim Quang chú cùng Ngũ Lôi chính pháp, Vũ bộ cũng chỉ vừa nhập môn.

Với tu vi của nàng, chém giết du hồn thì dễ dàng, cũng có thể miễn cưỡng đối phó với oan hồn.

Nhưng trước mắt……

Che rợp đất trời!

Oan hồn lệ quỷ nhan nhản khắp nơi.

Âm phong từng trận, sát khí ngút trời, hàn ý buốt giá cuộn trào.

"Nhật xuất đông phương, hách hách âm dương!"

"Kim quang hộ thể, lôi hỏa tùy hành!"

"Linh phù nhất hiện, yêu tà diệt hình, thượng trảm hung sát, hạ trấn u minh."

Các đệ tử Thiên Sư phủ nối tiếp nhau hét lớn, từng lá bùa chú rời tay bay ra.

Bùa chú tỏa ra kim quang, phun trào chân hỏa, dẫn động lôi đình!

Hỏa Linh Kim Quang Cửu Mang phù bùng phát thuần dương chân hỏa, cuộn quét bốn phương.

Ngũ Lôi Hỗn Thiên Phách Lịch chân phù nổ tung giữa bầy quỷ, lôi đình điên cuồng tàn phá.

Phược Quỷ phù hóa thành sợi thừng ánh vàng, tức thì trói chặt một con lệ quỷ, ngay sau đó lôi phù giáng xuống oanh kích khiến nó hồn siêu phách tán.

Ngũ Lôi Trảm Tà phù nổ tung giữa không trung, lôi quang ngợp trời trút xuống, từng oan hồn hóa thành tro bụi trong tiếng nổ vang rền.

Tịnh Uế phù mở ra màn sáng màu vàng, nhanh chóng làm tan biến sát khí xung quanh.

Ầm!

Một tiếng quỷ rít thê lương đột nhiên vang vọng bốn phía!

Tĩnh Huyền chỉ cảm thấy hai tai ù đi, đầu óc choáng váng, Kim Quang chú chập chờn bất định suýt nữa tan biến, tay đang bắt pháp quyết cũng vì thế mà khựng lại.

"Quỷ tướng!?"

"Đáng chết, chiến trường này làm sao lại dẫn tới quỷ tướng!?"

"Phúc Sinh Vô Lượng Thiên Tôn! Sư đệ mau đi đi, pháp lực của ta sắp cạn kiệt, không trốn nổi nữa rồi, để ta cản con nghiệt súc này lại.""Được!"

"Sư huynh, huynh nhất định phải cầm cự mười nhịp thở! Đệ sẽ đưa những đệ tử hạt giống của Thiên Sư phủ rời đi trước, tránh để họ bỏ mạng tại đây. Họ chính là hy vọng!"

"Mười nhịp thở sao? Không thành vấn đề, thiên địa huyền tông..."

Trong chớp mắt.

Âm khí cuồn cuộn như thủy triều, quỷ khóc sói gào.

Trong cơn hoảng hốt, Tĩnh Huyền nhìn thấy thân thể từng vị sư huynh bị quỷ khí ăn mòn đến khô quắt, huyết nhục bị cắn nuốt, chỉ còn lại lớp da bọc xương, nhưng trong đôi mắt héo hon ấy vẫn tràn ngập vẻ quyết tuyệt.

Hai mắt Tĩnh Huyền đỏ hoe, nàng gượng ép dồn chút pháp lực đã cạn kiệt, kích phát từng lá bùa ném thẳng vào bầy oan hồn.

Do pháp lực tiêu hao quá nhanh, Kim Quang chú trên người nàng đã chập chờn như sắp tắt, các đồng môn xung quanh cũng lần lượt ngã xuống.

Chết không toàn thây!

Mạng người giờ đây dường như trở nên rẻ rúng như cỏ rác.

Vài năm, hay thậm chí mấy chục năm khổ tu, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành hư vô.

Đột nhiên.

Một quỷ trảo mang theo khí tức âm hàn buốt giá phóng ra từ làn sát khí, chộp thẳng về phía Tĩnh Huyền.

Khí tức tử vong ập tới!

Pháp lực của Tĩnh Huyền đã cạn kiệt, Kim Quang chú lập tức vỡ vụn.

Nàng chỉ cảm thấy từng luồng hàn khí men theo lỗ chân lông len lỏi vào cơ thể, lạnh lẽo như rơi xuống hầm băng. Đầu óc nàng choáng váng, huyết nhục dường như đang tan chảy, tầm nhìn cũng dần trở nên nhòe đi.

Đúng lúc này.

Một âm thanh tựa như sấm sét, vang vọng khắp đất trời.

"Nhân Hoàng bộ!"

Bạn đang đọc [Dịch] Ta Đã Là Chúa Tể Vũ Trụ, Các Ngươi Vẫn Còn Ở Địa Cầu? của Trá Ngưu

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    5h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!