Chương 75: [Dịch] Ta Đã Là Chúa Tể Vũ Trụ, Các Ngươi Vẫn Còn Ở Địa Cầu?

Ngươi không biết, ngươi vậy mà không biết? Ha ha ha, ngươi chết chắc rồi!!

Phiên bản dịch 8969 chữ

Kim quang hóa tiên!

Vô số luồng kim quang từ trên người hắn bùng phát ra.

Hắn đã đạt đến cảnh giới dương thần.

Đã có thể Dĩ thần ngự pháp, vô số đạo pháp phù lục, lôi pháp thần thông chỉ cần một ý niệm là có thể thúc động, hoàn toàn không còn bị thể xác trói buộc.

Đây là điều mà âm thần dù thế nào cũng không thể làm được.

Từng luồng kim quang hóa thành trường tiên phóng vút ra.

Nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn tiên.

Trong màn đêm, ánh vàng chiếu rọi đại địa bao la, sáng rực như ban ngày.

Cường đại!

Không thể tưởng tượng nổi!

Từ Khuyết tựa như tiên thần giáng thế, kim tiên rợp trời khiến kẻ khác căn bản không sinh nổi nửa điểm ý niệm phản kháng.

Sắc mặt Đồ Sơn Tú hoảng hốt, kinh hãi vạn phần.

Mẹ kiếp, đây mà là dương thần của tiên đạo sao?

Vạn đạo kim tiên?

Cho dù là đám lão đạo mũi trâu của Hạo Thiên tông, cũng chẳng đáng sợ đến mức này!

Trong lòng Đồ Sơn Tú gióng lên hồi chuông cảnh báo, nàng đã nảy sinh ý định rút lui.

Đúng lúc này, tiếng xé gió liên tiếp vang lên.

Vô số kim tiên tựa như những mũi tên truy tung, mang theo khí thế không thể cản phá, hung hãn quất xuống.

"Gào gào gào!!"

Từng đầu yêu ma hoảng loạn tột độ, liều mạng bộc phát toàn bộ yêu lực trong cơ thể.

"Bạo Phong Tinh Vân Liệt!"

"Thiên Sát Yêu Cương!"

"Phần Thiên Loan Hỏa!"

"Băng Phong Thổ Tức!"

Cuồng phong cuốn trào, yêu sát ngưng tụ.

Yêu hỏa đỏ rực, sương giá cực hàn.

Đất trời vì thế mà biến sắc, khí lãng cuộn trào, âm thanh chấn động văng vẳng không dứt bên tai.

"Nhanh nhanh nhanh, toàn lực duy trì Tứ Tượng đại trận!"

Trương tri phủ thấy cảnh này, sắc mặt liền đại biến.

Cho dù đang nấp trong trận pháp, ông vẫn có thể cảm nhận rõ ràng chấn động long trời lở đất truyền đến từ ngoài thành.

Đám người biết Từ Khuyết rất mạnh.

Nhưng chẳng thể ngờ hắn lại mạnh đến mức độ này.

Vốn tưởng Từ Khuyết xuất hiện sẽ khiến bầy yêu ma kia biết khó mà lui, nguy cơ của Đại Nhạn thành nhờ thế được hóa giải.

Nào ai ngờ, Từ Khuyết một lời không hợp đã trực tiếp tung ra sát chiêu.

Chỉ trong chớp mắt.

Kim tiên mang theo uy thế cường hoành vô song, ầm ầm quét ngang.

Một tiên phong vân tiêu tán, một tiên yêu sát tan rã.

Một tiên yêu hỏa lụi tàn, một tiên hàn triều thoái lui.

Khí lãng khủng khiếp cuộn trào bốn phía, tiếng nổ ầm ĩ vang vọng đất trời. Khói bụi che khuất bầu không, dư âm lan tỏa với thế tồi khô lạp hủ, cày nát mặt đất thành hàng vạn rãnh sâu hoắm.

Đất đá tung tóe, cự thạch hóa thành bột mịn.

Đám yêu ma dưới Lục phẩm trúng phải kim tiên, ngay tại chỗ nổ tung thành sương máu, thi cốt vô tồn.

Chớp mắt một cái, mấy vạn yêu ma chỉ còn lại rải rác vài nghìn.

Kẻ nào may mắn sống sót thì cũng thương tích đầy mình.

Ngay cả Đồ Sơn Tú sắc mặt cũng trắng bệch, ọc ra một ngụm máu tươi, không thể duy trì nổi hình người nữa mà hiện ra chân thân Thanh Hồ năm đuôi dài tới hai trăm mét.

Thần sắc Từ Khuyết vẫn thản nhiên, trong lòng chẳng gợn chút sóng.

Năm đó, hắn ở Võ Đạo thế giới vỏn vẹn tám năm, đã lấy mạng gần mười vạn kẻ.

Lại ở linh huyễn thế giới hai bước thành Nhân Hoàng, quét sạch hơn mười vạn quỷ vật, trảm sát hàng triệu tà ma.

Hắn vốn chẳng phải kẻ nhân từ nương tay.

Hắn có giới hạn của riêng mình.

Chỉ là cái giới hạn này, cũng chẳng nhiều nhặn gì cho cam.

Từ Khuyết khẽ động tâm niệm.

"Điện Mẫu Lôi Công, tốc giáng thần thông, oanh oanh lôi chấn, liệt diễm tùy thân, Ngũ Lôi sắc lệnh, trảm phược tà hung!"

"Phụng lệnh Phong Đô đại đế, cấp cấp như luật lệnh!""Ngũ Lôi chính pháp!"

Ầm ầm ầm.

Giữa đất trời, sấm chớp giật đùng đùng, đinh tai nhức óc.

Vô số lôi xà cuồn cuộn luồn lách giữa tầng mây.

"Giáng!"

Lời nói tựa pháp lệnh, ngôn xuất pháp tùy.

Từng đạo lôi đình lấp lóe ánh tím ầm ầm giáng xuống.

Ngũ lôi chính thống chia làm năm màu ứng với kim, mộc, thủy, hỏa, thổ.

Đạo sĩ tầm thường đa phần chỉ quẩn quanh trong năm màu này.

Nhưng nếu tu luyện ngũ lôi đến cảnh giới cực cao, ngũ tạng ngũ khí hợp nhất, sẽ nắm giữ được Tử Tiêu tiên thiên nguyên lôi.

"Khốn kiếp!"

"Kẻ này rốt cuộc là ai?"

"Thực lực cỡ này, vì sao trước nay chưa từng nghe danh?"

"Không được, ta tuyệt đối không thể chết ở đây!"

"Ta nhất định phải sống sót trở về bẩm báo với nãi nãi!"

Toàn thân Đồ Sơn Tú lông lá dựng ngược, hệt như một con mèo bự bị kích động, trong mắt ngập tràn vẻ hoảng sợ.

Nghĩ đến đây, Đồ Sơn Tú không dám chần chừ thêm nữa, liều mạng vận chuyển yêu lực, ép ra một ngụm tinh huyết.

"Tuy tuy dẫn u, mượn đạo huyền phong, thân hóa lưu ảnh, chớp mắt ngàn dặm!"

Lập tức, thân thể Đồ Sơn Tú hóa thành sương mù, tan thành từng làn khói xanh, nương theo luồng khí lãng cuồn cuộn xung quanh mà điên cuồng trốn chạy về phía xa.

Ầm ầm ầm!

Ngay khoảnh khắc nàng biến mất, mấy nghìn yêu ma đồng loạt hôi phi yên diệt, thân thể bị lôi đình oanh tạc thành tro bụi.

Vô số lôi xà chui tọt vào lòng đất, men theo địa mạch lan tràn khắp bốn phương tám hướng, tiếng xèo xèo vang lên không ngớt.

"Muốn chạy?"

"Muộn rồi!"

Từ Khuyết nhìn Đồ Sơn Tú hóa thành khói xanh đào tẩu, khẽ cười khẩy một tiếng, khép hờ đôi mắt.

"Thiên địa thanh ninh, nhật nguyệt phân tinh, mục tàng ngũ khí, nội ánh huyền minh..."

Khí cơ trong trời đất, tận thu vào đáy mắt.

"Tìm thấy rồi!"

Từ Khuyết mở bừng đôi mắt, kim quang lóe lên, thân ảnh thoắt cái đã biến mất tại chỗ.

...

Cách xa ngàn dặm, tại một khe núi nọ.

Một làn khói xanh bay tới, nhanh chóng từ hư chuyển thực, ngã nhào xuống đất.

Toàn thân Đồ Sơn Tú bị tử lôi lan tới thiêu rụi một mảng lớn, khí tức uể oải, bộ dạng thê thảm, chật vật giãy giụa muốn đứng lên.

Nhìn lại bộ dạng của chính mình, trong lòng nàng trào dâng một cỗ khuất nhục tột cùng.

Từ đầu đến cuối, nàng căn bản chưa từng thực sự giao thủ với Từ Khuyết.

Thậm chí, nàng còn cảm thấy đối phương hoàn toàn không coi mình ra gì.

Khinh thường!

Khinh miệt!

Cứ như đang nhìn một con kiến hôi.

Phải biết rằng, nàng đường đường là đại yêu thập phẩm đỉnh phong.

Ở trong Thanh Hồ tộc cũng được xem là cường giả tiếng tăm lẫy lừng, đã bao giờ phải chịu sự khinh thị nhường này?

"Khốn kiếp, nhân tộc vậy mà không giữ chữ tín! Đợi bổn tọa trở về, nhất định phải đòi lại công đạo!"

Đồ Sơn Tú căn bản không dám dừng lại chữa thương, chỉ sợ Từ Khuyết đuổi tới nơi.

Nàng vừa định rời đi, bên tai bỗng vang lên từng hồi trống trận.

Thùng thùng thùng.

"Kẻ nào đang đánh trống?"

Ầm ầm ầm!

Kim liên rợp trời hiện ra, trải kín cả hư không.

Ngay sau đó, một cỗ uy áp kinh khủng từ trên trời giáng xuống.

Rầm!

Đồ Sơn Tú kinh hãi tột độ, chỉ cảm thấy toàn thân như bị một ngọn thái sơn đè nặng, tức thì chống đỡ không nổi mà bò rạp xuống đất. Toàn thân cứng đờ khó lòng động đậy, chỉ còn mỗi đôi tròng mắt là có thể xoay chuyển.

"Đạo hữu xin dừng bước."

Từ Khuyết thần sắc bình thản, chắp tay sau lưng, lăng không đứng ngạo nghễ.

Sợ hãi!

Trong lòng Đồ Sơn Tú ngập tràn nỗi sợ hãi, toàn thân run lẩy bẩy.

"Không thể nào, chuyện này tuyệt đối không thể nào! Thanh Hồ độn thuật của Thanh Hồ tộc ta thiên hạ vô song, một hơi thở đã có thể xa chạy ngàn dặm, sao ngươi có thể đuổi kịp? Lại làm sao tìm được vị trí của ta?"

"Ngươi rốt cuộc là ai?!"Phải biết, môn độn thuật bí pháp này của Thanh Hồ tộc khi thi triển phải trả giá cực lớn, tốc độ lại cực nhanh, khó lòng truy vết.

Ngay cả Tuyệt đỉnh Võ Thần cũng khó lòng lập tức xác định phương vị để đuổi theo, huống hồ chỉ là một Võ Thánh.

"Khó lắm sao?"

Từ Khuyết từ trên không trung hạ xuống, đứng trước mặt ngũ vĩ thanh hồ.

Cảnh tượng này mang lại sự tương phản vô cùng mãnh liệt.

Dù sao thân thể con người cũng quá đỗi nhỏ bé, so với con cự thú khổng lồ hai trăm mét kia quả thực là một trời một vực.

"Sơn xuyên vọng khí tầm tung, ngươi đã nghe qua bao giờ chưa?"

"Địa mạch tuần khí truy tung, ngươi đã nghe qua bao giờ chưa?"

"Một khi khí tức của ngươi đã bại lộ trước mặt ta, ta có ít nhất ba mươi bảy cách để tìm ra ngươi."

"Nói đi, các ngươi làm thế nào có thể lẻn sâu vào nội địa Đại Hán ngay dưới mí mắt nhân tộc?"

Đồ Sơn Tú nghe vậy liền sững sờ, vẻ mặt đầy ngơ ngác.

Sơn xuyên vọng khí tầm tung là cái gì?

Địa mạch tuần khí truy tung là cái gì?

Nàng chưa từng nghe nói đến.

Ngay cả Hạo Thiên tông - đệ nhất đạo môn của Đại Hán, cũng chẳng hề có loại thuật pháp này.

Khoan đã!

Chúng ta làm thế nào lẻn sâu vào nội địa Trung Nguyên?

Vì sao tên nhân loại này lại hỏi như vậy?

Đáng lẽ hắn không nên hỏi câu đó mới phải!

Đồ Sơn Tú đột nhiên trợn to hai mắt, thần sắc kinh nghi, ngay sau đó là vẻ khó tin, buột miệng thốt lên:

"Ngươi không biết?"

"Ngươi vậy mà lại không biết!"

"Ngươi vậy mà cái gì cũng không biết!!"

Đồ Sơn Tú cuối cùng cũng hiểu ra.

Nàng rốt cuộc đã nghĩ thông suốt, vì sao một Võ Thánh lại chạy ra cản đường.

Thì ra, Từ Khuyết là một dã sinh võ thánh!

"Lẽ nào, ta nên biết điều gì sao?"

Từ Khuyết khẽ nheo mắt lại.

Trong lời này rõ ràng có ẩn ý.

Nhưng Đồ Sơn Tú lại không đáp, trái lại còn cười lớn, dùng ánh mắt thương hại nhìn hắn.

"Ha ha ha!"

"Ngươi xong rồi, ngươi chết chắc rồi!"

"Cho dù ngươi có trốn tới đâu, cả Thương Lam giới này cũng sẽ không có chỗ dung thân cho ngươi đâu!"

……

Bạn đang đọc [Dịch] Ta Đã Là Chúa Tể Vũ Trụ, Các Ngươi Vẫn Còn Ở Địa Cầu? của Trá Ngưu

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    8d ago

  • Lượt đọc

    72

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!