"Được!"
Lưu Thương chỉ khẽ gật đầu, không hề phản đối.
Trong mắt lão, Từ Khuyết chẳng qua chỉ như bệnh ghẻ lở ngoài da.
Trở tay một cái là có thể tiêu diệt.
"Chuyện thứ hai, về bát đại chí bảo!"
"Thời khắc linh khí cạn kiệt sắp sửa giáng xuống, chư vị hãy báo cáo tiến độ đi."
Lời này vừa dứt.
Bên trong Võ Thần điện chìm vào tĩnh mịch.
Mọi người đều hiểu rõ bát đại chí bảo là gì, cũng biết nó mang ý nghĩa thế nào.
Tổng cộng có tám món pháp bảo.
Kiếp Khí Đồ Thiên xích, Hối Khí Càn Khôn kính, Oán Khí Chúng Sinh ấn, Sát Khí Nhân Tộc kiếm.
Lệ Khí Yêu Ma đao, Tử Khí Tuyệt Sinh đỉnh, Huyết Khí Thiên Nộ kỳ, Linh Hồn Thiên Địa phan.
Những pháp bảo này do bát đại chí tôn chủ đạo luyện chế.
Tất cả Võ Thần trong Võ Thần điện bắt buộc phải tuân theo mệnh lệnh vô điều kiện, thu thập các loại tài liệu cần thiết.
"Chư vị, thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa."
"Trốn cũng không thoát được đâu, đến lúc đó, động thiên bí cảnh sụp đổ, trời đất sẽ chẳng còn lấy một tia linh khí."
"Mà con đường sống duy nhất của chúng ta, chính là..."
...
"Phạt thiên?"
Bên trong Phong Đô thiên cung.
Sau khi Từ Khuyết cho Bạch Vân nếm mùi mười tám tầng địa ngục hàng trăm lần, đối phương đã ngoan ngoãn khai ra tất cả.
Thậm chí còn chẳng bằng Đồ Sơn Tú.
Đồ Sơn Tú dù sao cũng kiên trì được suốt một năm, còn Bạch Vân chưa đầy một tháng đã không trụ nổi.
Đế Đạp phong, Hồ Thiên bí cảnh, Võ Thần điện!
1123 vị Tuyệt đỉnh Võ Thần!
Bọn họ mưu đồ bóp méo thiên đạo, sửa đổi pháp tắc trời đất, dùng cách phạt thiên để sống sót.
Từ Khuyết nghi hoặc hỏi:
"Chuyện này thật sự có thể thành công sao?"
"Không biết."
Bạch Vân lắc đầu: "Nhưng chúng ta đã hết đường lui, nếu không muốn chết, chỉ đành liều mạng một phen."
"Còn về yêu ma và tầng lớp dưới đáy của nhân tộc ư?"
"Chẳng qua cũng chỉ là vật hy sinh mà thôi, giống như cỏ dại ven đường, cắt hết lứa này lại mọc lên lứa khác."
"Trong mắt Tuyệt đỉnh Võ Thần, đừng nói là khu khu thương sinh, cho dù có đánh chìm cả Thương Lam giới thì đã sao?"
Đối với những Tuyệt đỉnh Võ Thần có thọ nguyên đằng đẵng này mà nói.
Con người và yêu ma từ cảnh giới Võ Thánh trở xuống, từ lâu đã không còn được bọn họ coi là đồng loại nữa.
"Từ Khuyết, nếu ngươi chỉ ở cảnh giới Võ Thánh, kết cục sẽ chỉ có hai đường: hoặc là thần phục và bị gieo xuống cấm chế, hoặc là chết."
"Bởi vì ngươi đã giết đứa cháu cưng nhất của Thanh Hồ lão tổ, bởi vì ngươi đã phá vỡ quy củ."
"Bất kể là yêu ma hay ba đại vương triều, đều sẽ phái Võ Thánh đến giết ngươi."
"Nếu một Võ Thánh không được, vậy thì mười kẻ, một trăm kẻ, một ngàn kẻ!"
"Nếu vẫn không được, vậy thì phái Võ Thần!"
"Nhưng nay ngươi đã đột phá Võ Thần, vậy trong mắt những kẻ như ngươi và ta, Võ Thánh chẳng qua cũng chỉ là kiến hôi mà thôi, giết thì cũng giết rồi!"
"Huống hồ ta vẫn chưa thực sự ngã xuống, ngươi vẫn còn cơ hội để cứu vãn."
"Bằng không, ngươi chắc chắn phải chết. Ngươi có thể giết ta, nhưng lẽ nào ngươi còn có thể giết sạch toàn bộ 1123 vị Võ Thần hay sao?"
"Hơn nữa, ta còn có thể cầu tình thay cho ngươi!"
Bạch Vân hết lời khuyên nhủ.
Sở dĩ chưa đầy một tháng hắn đã khai sạch sành sanh,
ngoài việc không thể chịu đựng nổi sự tra tấn của mười tám tầng địa ngục ra,
thì quan trọng hơn cả là vì hắn không muốn chết!
Hắn cho rằng, chỉ cần phơi bày thực lực chân chính của Võ Thần điện, Từ Khuyết nhất định sẽ phải khuất phục.Suy cho cùng, bất cứ ai khi phải đối mặt với hàng ngàn Võ Thần cũng chỉ có thể cảm thấy tuyệt vọng.
"Nói đỡ cho ta?"
Từ Khuyết không tỏ rõ thái độ, chỉ khẽ cười một tiếng.
"Ý ngươi là, ta đông luyện tam cửu, hạ luyện tam phục, hoàn toàn dựa vào bản thân khổ tu, vất vả lắm mới đột phá thành Tuyệt đỉnh Võ Thần."
"Đến cuối cùng, ta vẫn phải nhìn sắc mặt của Võ Thần điện?"
"Ta còn phải van xin bọn chúng ban cho một cơ hội làm chó?"
"Thế mẹ nó khác nào quỳ gối ăn mày?"
Với tâm cảnh hiện tại của Từ Khuyết, hắn cũng suýt bị chọc cho tức cười.
Hành sự cỡ này, quả thực bá đạo đến cực điểm.
Bạch Vân nghe vậy, sắc mặt hơi chút lúng túng.
Lời này tuy thô thiển, nhưng đạo lý lại chẳng sai mảy may.
"Từ Khuyết, có lẽ ngươi vẫn chưa hiểu Võ Thần điện cường đại đến mức nào."
"Đừng nói ngươi chỉ mới bước vào cảnh giới Võ Thần, cho dù có là Võ Thần đỉnh phong thì cũng chỉ đành chấp nhận thực tại."
"Huống hồ, chết vinh không bằng sống nhục, Võ Thần chúng ta thọ nguyên đằng đẵng, hà cớ gì phải cậy mạnh nhất thời?"
"Đợi sau này thực lực ngươi lớn mạnh, tự nhiên không cần phải quỳ nữa, hoàn toàn có thể đứng thẳng lưng lên."
Lời này vừa dứt.
Từ Khuyết đứng dậy khỏi ngai vàng, bước đến trước mặt Bạch Vân.
"Nếu ta từ chối thì sao?"
Đã lâu lắm rồi hắn mới thấy nhiệt huyết sục sôi thế này.
Nhớ thuở còn ở Võ Đạo thế giới.
Cái cảnh quần hùng dòm ngó, cả thế gian đều là kẻ địch, dường như vẫn còn hiển hiện ngay trước mắt.
Cớ sao vừa đến Thương Lam giới.
Nơi này lại như sắp trở thành chốn táng thân của hắn?
Bất luận nói thế nào đi chăng nữa!
Trận chiến này, là một chọi 1123, ưu thế thuộc về ta!
"Từ chối?"
Bạch Vân ngẩn người.
Hắn hoàn toàn không nghĩ ra nổi vì sao đối phương lại từ chối.
Lẽ nào thật sự không sợ chết?
"Vì sao?"
"Ta không thích làm chó cho người ta."
"Dù phải bỏ mạng?"
"Không sai."
Từ Khuyết mỉm cười, "Suy nghĩ của ta rất đơn giản, hoặc là ta đánh chết các ngươi, hoặc là ta bị các ngươi đánh chết."
"Thế này lại là vì sao?"
Bạch Vân tiếp tục gặng hỏi.
Đây đã là lần thứ hai hắn thắc mắc trong một khoảng thời gian ngắn.
"Bởi vì vào lúc 1 giờ 12 phút 34 giây 26 mili-giây rạng sáng của 418 ngày trước, Đồ Sơn Tú đã đắc tội với ta ở một cái khe núi nhỏ cách Đại Nhạn thành 627.012,915 mét."
"Nàng ta nói ta dù có trốn đến chân trời góc bể, cũng chẳng có chốn dung thân!"
"Ta không tin, nên ta muốn thử xem sao."
"Đương nhiên, ta cũng chẳng phải kẻ thích để bụng, dăm ba cái chuyện này ta đã quên từ đời thuở nào rồi!"
"Mục đích chính của ta là vì dân trừ hại."
"Đám Võ Thần các ngươi lại dám tùy ý tàn sát thương sinh. Bần đạo thân là người trong chính đạo, há có thể dung túng cho các ngươi làm càn như vậy?"
Ngơ ngác.
Bạch Vân triệt để ngơ ngác.
Tuy hắn nghe không hiểu toàn bộ.
Nhưng cũng đoán được tám chín phần mười.
Chỉ vì một câu nói mà mang thù đến tận mức này sao?
Bạch Vân vô cùng tuyệt vọng, hận đến mức nghiến răng trèo trẹo, chỉ đành ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng giận dữ:
"Đồ Sơn Tú, tổ sư nhà ngươi!"
...
Biên quan.
Trấn Tinh thành.
Thành trì hùng vĩ, tiếng sĩ tốt thao luyện vang lên không ngớt.
Bên trong một doanh trướng.
Lý Thiếu Khanh mang vẻ mặt đầy lo âu.
"Từ lão ca à Từ lão ca."
"Lão đệ ta trằn trọc mãi không ngủ được, cẩn thận lật xem lại thư từ trước đây, chỉ sợ lần tới người nhà gửi thư sang, viết đầy trang đều là chuyện thằng con trai muốn đổi sang họ Từ!"
"Huynh ngàn vạn lần phải biết giữ mình trong sạch đó!"Đã vài tháng nay, hắn hoàn toàn bặt tin thê tử.
Kể từ bức thư cuối cùng gửi đến, bặt không còn thêm bất cứ tin tức nào nữa.
Hắn chỉ biết thê tử đã dời đi cùng người Từ gia thôn.
Chỉ biết nàng đã theo chân Từ gia thôn chuyển đi nơi khác.
Đi đâu về đâu.
Cuộc sống ra sao.
Hắn mảy may không rõ.
Thử hỏi làm sao không lo lắng?
Làm sao không sốt ruột cho cam?
Lý Thiếu Khanh buông tiếng thở dài. Đúng lúc này, bên ngoài doanh trướng chợt vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Từ Cường vén rèm bước vào, rảo bước tiến tới.
"Lý tướng quân, không xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi! Lão tổ nhà ta, ngài ấy..."
"Cái gì!? Chẳng lẽ thật sự phải đổi họ rồi sao?!"
Lý Thiếu Khanh đứng bật dậy, mặt xám như tro tàn.
"Đổi họ gì cơ?"
Từ Cường ngẩn người, hoàn toàn chưa kịp phản ứng.
Lý Thiếu Khanh ngượng ngùng ho khan một tiếng, vội vàng chỉnh đốn lại thần sắc.
"Từ lão ca rốt cuộc làm sao vậy?"
"Lão tổ đột phá Tuyệt đỉnh Võ Thần rồi!"
"Đây là chuyện đại hỷ mà!"
Lý Thiếu Khanh phấn chấn hẳn lên.
Đó chính là Võ Thần đấy!
Thực lực vô địch khắp Thương Lam giới!
Nếu để người ngoài biết hắn có một chỗ dựa vững chắc thế này, về sau còn kẻ nào dám tùy tiện đắc tội?
Hắn dường như đã thấy được viễn cảnh tương lai bình bộ thanh vân của bản thân.
Đúng lúc này.
Từ Cường lại tiếp lời: "Lão tổ đã chém giết yêu ma ở Thiên Phương thành!"
"Hay lắm!"
"Nhưng lão tổ còn chém chết ba vị Võ Thánh của Tú Y sứ, nghe nói bên Tú Y sứ đã ban lệnh truy nã rồi."
"Cái gì?!"
"Còn nữa, lão tổ giết luôn cả Bạch Vân võ thần rồi!"
"Đờ mờ!!"