Ánh mắt Thôi Tinh Hà hướng về phía Cao Dương, nói: "Cao đại nhân, bản quan thừa nhận ngài có tài lớn, nhưng kế này căn bản không thể thực hiện được."
"Trong lịch sử, chưa từng có nạn châu chấu nào được giải quyết bằng cách ăn cả!"
Cao Dương nhìn Thôi Tinh Hà, khóe môi điểm một nụ cười, nhưng lời thốt ra lại khiến đối phương phải ngẩn người.
"Thôi đại nhân, ngài nói đúng, nhưng cũng không đúng."
"Lúc nãy ta đã xác nhận với bệ hạ, châu chấu ở Quan Trung đã bắt đầu hoành hành, hay phần lớn vẫn đang ở dạng trứng. Điểm này vô cùng quan trọng!"
Thôi Tinh Hà ngẩn ra, cả ngự thư phòng cũng ngơ ngác theo.
"Cao đại nhân, ngài có ý gì?"
Thôi Tinh Hà chau mày, trong lòng chợt dâng lên chút bất an.
Ánh mắt Cao Dương lướt qua quần thần trong ngự thư phòng, dõng dạc nói: "Thuở nhỏ bản quan tính tình nghịch ngợm, tình cờ gặp được một vị lão giả tiên phong đạo cốt nơi miếu hoang trên núi. Vị ấy có để lại một cuốn cổ tịch, bên trong ghi chép rất rõ về loài châu chấu."
"Châu chấu trong thiên hạ có vô vàn chủng loại, nhưng gây họa chủ yếu chỉ có hai giống: châu chấu sa mạc và phi hoàng Đông Á. Loại đang hoành hành trong bờ cõi Đại Càn ta phần lớn chính là phi hoàng Đông Á."
"Bất luận là phi hoàng Đông Á hay châu chấu sa mạc, cấu tạo cơ thể chúng đều vô cùng đặc thù, được chia thành hai dạng: độc cư và quần cư."
"Nói một cách đơn giản, khi nạn châu chấu chưa bùng phát, chúng chưa kết thành bầy đàn, toàn thân hoặc các bộ phận chính sẽ có màu xanh biếc. Lúc này, châu chấu hoàn toàn không có độc, hơn nữa thịt lại mềm ngọt, chứa rất nhiều 'đạm' và 'a-xít a-min'. Nếu chiên giòn lên, mùi vị chẳng khác nào tôm bay."
Đang nói, Cao Dương nhịn không được mà liếm môi một cái.
Kiếp trước hắn vốn rất bài xích việc ăn côn trùng, mãi cho đến khi đi Quảng Đông một chuyến, tình cờ nếm thử món châu chấu chiên này, hắn mới kinh ngạc nhận ra đây là tuyệt phẩm nhân gian.
Sau đó, hắn có tra cứu thêm tư liệu về loài vật này, đem so sánh với châu chấu ở Đại Càn thì thấy gần như giống hệt nhau.
Vậy đương nhiên là có thể ăn được rồi.
Nếu lỡ không giống thì cũng chẳng sao, cùng lắm là bị đày ra Lĩnh Nam, coi như nhận lấy một cái chết mà thôi.
Trong phút chốc, cả ngự thư phòng chìm vào tĩnh lặng.
Đám đông đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác.
Châu chấu mà cũng chia thành dạng độc cư và quần cư sao?
Võ Chiếu lại càng nghe đến ngây ngẩn cả người.
Châu chấu màu xanh biếc chẳng những không có độc, mà thịt lại còn tươi ngon, giàu cái gì mà đạm với a-xít a-min ư?
"Đạm và a-xít a-min là thứ gì?" Võ Chiếu nhịn không được bèn lên tiếng hỏi.
Cao Dương giải thích qua loa: "Đại khái ý nói là cực kỳ bổ dưỡng thưa bệ hạ."
Quần thần đều lộ vẻ ngạc nhiên.
Châu chấu mà cũng có thể dính dáng đến hai chữ "ngon miệng" sao?
Quả thực là chuyện chưa từng nghe thấy bao giờ!
"Một khi châu chấu tụ tập rợp trời che đất, thói quen hành vi của chúng sẽ biến đổi, vỏ ngoài chuyển sang màu tro đen hoặc vàng ố. Lúc này, tính tình chúng trở nên hung bạo, thậm chí chỉ trong vòng vài canh giờ ngắn ngủi sẽ tự sản sinh độc tố. Bách tính ăn vào quá nhiều ắt sẽ gây hại cho cơ thể."
"Loài châu chấu có độc mà Thôi đại nhân và Từ thừa tướng nhắc đến, chính là dạng châu chấu quần cư này."
"Nhưng lúc này nạn châu chấu ở Quan Trung vẫn chưa bùng phát, chúng ta hoàn toàn có thể khuyến khích bách tính bắt loại châu chấu xanh biếc này làm thức ăn, ngăn chặn chúng chuyển hóa thành dạng quần cư khi đại nạn ập đến. Đại Càn ta nhân khẩu đông đúc, văn hóa ẩm thực lâu đời, kiểu gì cũng có những kẻ khẩu vị nặng muốn nếm thử một phen!"
"Biến châu chấu thành một món mỹ vị, cũng chưa hẳn là không thể."
Ong!
Nhìn Cao Dương đang đứng thao thao bất tuyệt giữa ngự thư phòng, đầu óc mọi người đều ong ong vang lên.
Châu chấu chia làm hai loại ư?
Dạng độc cư và dạng quần cư sao?Hơn nữa, châu chấu độc cư màu xanh biếc không có độc, lại còn cực kỳ thơm ngon, còn loại quần cư mới có độc sao?
Thôi Tinh Hà ngơ ngác.
Từ Huyền Cơ ngơ ngác.
Võ Chiếu cũng ngơ ngác.
Những lời Cao Dương vừa nói ra căn bản đã vượt quá nhận thức của bọn họ.
Châu chấu mà cũng có thể trở thành một món mỹ vị sao?
Vương Trung bừng tỉnh sau cơn chấn kinh, lập tức lên tiếng: "Hoang đường, quá mức hoang đường! Châu chấu vốn màu xanh biếc, làm sao có thể biến thành màu tro đen được?"
"Chuyện này sao có thể!"
Nói đoạn, lão chắp tay hướng về phía Võ Chiếu: "Bệ hạ, đích tôn Định Quốc công ăn nói bừa bãi, yêu ngôn hoặc chúng, thần khẩn cầu Bệ hạ nghiêm trị!"
Cao Dương liếc Vương Trung, chẳng buồn mở miệng.
Chuyện này liên quan đến tiến hóa sinh học, ngay cả hắn cũng chẳng hiểu rõ nguyên lý vì sao châu chấu độc cư một khi chuyển sang quần cư lại đổi màu và sản sinh độc tố.
Nhưng đây lại là sự thật không thể chối cãi.
Võ Chiếu nhìn sang Thôi Tinh Hà, kinh ngạc hỏi: "Thôi ái khanh, châu chấu thực sự chia làm hai hình thái sao?"
Thôi Tinh Hà cũng sững sờ: "Bệ hạ, châu chấu quả thực chia làm hai loại, có màu xanh biếc, cũng có màu tro đen. Lúc nạn châu chấu bùng phát, quả đúng như lời Cao Dương nói, đều là loại màu tro đen!"
"Thế nhưng chuyện có độc hay không, rồi từ màu xanh biếc biến thành màu tro đen chỉ vì khác biệt giữa độc cư và quần cư, điều này căn bản không thể kiểm chứng!"
"Thần thấy việc này quá đỗi nực cười, tuyệt đối không có khả năng!"
Giữa lúc do dự, rốt cuộc Thôi Tinh Hà vẫn lên tiếng phản đối.
Võ Chiếu cũng rơi vào thế lưỡng lự, thực sự là lời của Cao Dương quá mức kinh hãi.
Cao Dương nhìn Võ Chiếu, dõng dạc lên tiếng: "Vì bách tính thiên hạ, thần, Hộ bộ Viên ngoại lang Cao Dương, nguyện vì nước tận trung!"
"Châu chấu Bệ hạ sai người bắt được, thần nguyện lấy thân thử độc, càng nhiều càng tốt! Hơn nữa, toàn bộ châu chấu xanh biếc đều có thể bán giá rẻ cho thần, thần sẽ tự nghĩ cách tiêu thụ."
"Như vậy, cũng coi như là vì nước dốc lòng!"
Tê!
Lấy thân thử châu chấu!
Cao Dương lại có đại nghĩa bực này sao?
Thượng Quan Uyển Nhi chấn kinh tột độ.
Đó là châu chấu đấy, vậy mà Cao Dương lại vì bách tính, cam nguyện lấy thân thử độc.
Phẩm hạnh bực này, xem ra nàng đã nhìn lầm hắn rồi.
Cao Dương mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng đã cười nở hoa.
Thứ châu chấu không độc này ở hậu thế có giá mấy đồng một xiên, đắt chẳng kém gì thịt bò thịt cừu, lại còn thơm ngon, hắn cực kỳ thích ăn.
Hắn đã có tính toán trong lòng, có lẽ sẽ mượn lũ châu chấu này kiếm một món hời lớn, lại còn thu về danh tiếng tốt.
Dù sao vì bách tính thiên hạ, Cao Dương hắn là người đầu tiên lấy thân thử châu chấu, chuyện này truyền ra ngoài sẽ mang lại lợi ích vô cùng to lớn.
Hành tẩu giang hồ, tự nhiên phải có danh lợi hộ thân.
Trong lòng Võ Chiếu vô cùng rối rắm, thậm chí ấn tượng về Cao Dương cũng tốt lên không ít.
Thứ như châu chấu mà cũng có thể nuốt trôi, quả thực là dũng sĩ.
Hơn nữa, phương án Cao Dương đưa ra quả thực có tính khả thi.
Tống Lễ vốn định lên tiếng ngăn cản, nhưng ngẫm lại bèn im lặng không nói một lời.
Từ Huyền Cơ không nhịn được nhìn Cao Dương: "Cao đại nhân, ngươi có biết những lời ngươi vừa nói liên quan đến hàng triệu bách tính Quan Trung hay không? Việc này nếu xảy ra sai sót, chớ nói là ngươi, dù là cả Định Quốc công phủ cũng không gánh nổi đâu."
"Ăn nói phải cẩn trọng!"
Câu nói này chẳng khác nào một lời cảnh cáo!
Thậm chí còn nâng lên mức an nguy của cả Định Quốc công phủ!
Cao Phong cũng không dám tin nhìn Cao Dương. Tên nghịch tử này chạy lên núi gặp một lão đầu từ khi nào, lại còn được người ta tặng cho một cuốn sách?
Hơn nữa, cái tên nghịch tử này mà cũng biết đọc sách sao?Đúng là gặp quỷ mà!
Thế nhưng, nhìn Cao Dương nói năng đâu ra đấy, thậm chí không tiếc tự mình thu mua châu chấu, ông cũng rơi vào thế giằng xé.
Cuối cùng, ông cắn chặt răng.
"Bệ hạ, Định Quốc công phủ nguyện lấy trạch viện, địa khế làm thế chấp, thu mua một lượng châu chấu giá rẻ để giảm bớt gánh nặng cho quốc khố. Thần... thần cũng nguyện lấy thân thử độc, đích thân chứng thực lời của nghịch tử này!"
Gương mặt Cao Phong nhăn nhó như đeo mặt nạ thống khổ.
Kiếp này đẻ ra cái giống này, âu cũng là cái số!
Lời này vừa thốt ra, cả ngự thư phòng đều chấn động.
Trạch viện cùng địa khế của Định Quốc công phủ vô cùng đáng giá!
Hơn nữa, đây còn là vinh dự được bao đời ban thưởng, là căn cơ của cả một gia tộc.
Điều khiến bọn họ càng cảm thấy khó tin hơn là, vẻn vẹn chỉ vì mấy câu nói của Cao Dương, Cao Phong lại dám đem tất cả ra đánh cược!
Võ Chiếu cũng không khỏi động dung.
"Cao ái khanh, khanh đã nghĩ kỹ chưa?"
Cao Phong gật đầu, mặt không chút biểu cảm: "Nghịch tử khó khăn lắm mới có ngày đại khí vãn thành, làm phụ thân đương nhiên phải ủng hộ."
"Nếu quả thực có độc, số bạc này cứ coi như dốc sức vì nước, cũng không tính là thiệt thòi. Thiết nghĩ Bệ hạ ắt sẽ không trơ mắt nhìn cả nhà Định Quốc công phủ chết đói."
Ánh mắt Cao Dương rung động, lặng lẽ nhìn bóng lưng Cao Phong.
Khoảnh khắc này, ngoài sự cảm động, chẳng hiểu vì sao hắn lại rất muốn đi mua cho Cao Phong mấy quả quýt.
Phượng mâu của Võ Chiếu dừng lại trên người Cao Dương.
Trong lòng nàng dâng lên một cỗ chấn động.
Nếu cứ trơ mắt đứng nhìn, nạn châu chấu ở Quan Trung ắt sẽ bùng phát, đến lúc ấy đất cằn ngàn dặm, bách tính lầm than, thậm chí dấy lên bạo loạn mưu phản!
Thay vì thế, chi bằng buông tay đánh cược một phen. Dẫu cho có độc thật, thì cũng chỉ tổn thất thêm một khoản bạc mà thôi.
"Trẫm còn chưa đến mức để thần tử dưới trướng phải một mình gánh vác!"
Nàng đưa mắt nhìn Cao Dương, hít sâu một hơi: "Nếu quần thần đều không có cách nào, vậy thì cứ làm theo phương pháp của ngươi."
"Có những chuyện, phải làm rồi mới biết kết quả."
"Còn về phần tổn thất, cứ trích từ nội khố của trẫm ra bù vào!"
Cao Dương suýt chút nữa nghe nhầm, giật mình trợn mắt nhìn Võ Chiếu.
Cái quỷ gì cơ?
Từ "nội y" của Nữ đế... À à, thì ra là nội khố, là tiền riêng của Nữ đế, làm hắn suýt nữa thót tim.
Bên cạnh, Thôi Tinh Hà mang vẻ mặt ngưng trọng cất tiếng: "Cao đại nhân, dẫu cho những gì cổ tịch kia ghi chép đều là thật."
"Nhưng cách này chỉ giải quyết được một lượng nhỏ châu chấu không độc. Trong khi đó, trứng ấu trùng dưới lòng đất Quan Trung lại dày đặc. Theo như lời Cao đại nhân, lũ này sinh ra ắt hẳn là châu chấu quần cư, kịch độc vô cùng!"
"Chuyện này phải giải quyết ra sao?"
Lời này của Thôi Tinh Hà chớp mắt đã khiến sắc mặt đám đại thần trong ngự thư phòng trở nên khó coi.
Quả đúng như Thôi Tinh Hà đã nói.
Việc cấp bách lúc này chính là phải diệt trừ đám trứng ấu trùng kia!
Bằng không, nạn châu chấu vẫn sẽ che trời rợp đất, căn bản không cách nào đối phó.
Cao Dương mỉm cười nói: "Thần còn có kế sách thứ ba: Sinh vật phòng ngừa, thiên địch tương khắc!"