Chương 20: [Dịch] Ta Dùng Tri Thức Thành Thần

Vơi bớt nỗi áy náy

Phiên bản dịch 8227 chữ

Ăn tối xong.

Lục Hằng bước ra khỏi nhà họ Đàm, trên tay cầm tờ thông báo tuyển dụng của công ty thuốc tổng hợp.

Nói thật thì, Lục Hằng cũng chẳng biết trong lòng mình đang có cảm giác gì.

Bảo biết ơn thì chắc chắn là có, hắn rất biết ơn bố mẹ Đàm đã quan tâm chăm sóc mình như vậy.

Bảo áy náy thì cũng có luôn, trước kia hắn từng hao tâm tổn trí tính kế, lẻn vào tận phòng ngủ nhà họ để sao chép tài liệu của bố Đàm.

Nhưng nếu nhắc đến hai chữ "hối hận", thì Lục Hằng thật sự không hề có.

Bởi đó quả thực là cơ hội nhanh nhất để hắn tiếp cận được với thuốc tổng hợp.

Bỏ lỡ cơ hội này thì coi như xong, đào đâu ra dịp khác nữa.

Nhất thời, đủ thứ cảm xúc cứ đan xen trong lòng hắn.

Lục Hằng vừa đi vừa bất giác thở dài.

"Sống ở đời, làm gì có ai chỉ có một tính cách, một loại cảm xúc... Cái cuộc đời khốn kiếp mà phức tạp này..."

...

Nửa tháng sau.

Lục Hằng cùng Đàm Quang Thành đến công ty thuốc tổng hợp làm việc.

Thực ra "thuốc tổng hợp" chỉ là cách gọi quen miệng, tên thật của công ty này là "Công ty TNHH Dược phẩm Hoằng Đạt Lợi".

Công ty này không chỉ nổi tiếng trong thành phố, trong tỉnh, mà tiếng tăm còn vang xa trên phạm vi toàn quốc.

Có điều, đối tượng sử dụng dược phẩm của họ cơ bản đều là "những võ giả hiếm hoi" và giới quyền thế.

Vì quy trình sản xuất thuốc tổng hợp vô cùng phức tạp, dẫn đến sản lượng không cao.

Hay nói đúng hơn, do giới hạn của khoa học kỹ thuật, thuốc tổng hợp vẫn chưa thể sản xuất hàng loạt với quy mô lớn, cũng như chưa thể phổ cập đến tầng lớp bình dân.

Điều này khiến giá thành luôn neo ở mức cao chót vót, chỉ những người có tiền có thế mới mua nổi.

Đây đều là những chuyện Lục Hằng nghe bố Đàm kể lại trong nửa tháng qua.

Cũng vì Lục Hằng sắp vào công ty làm việc, nên bố Đàm mới lựa lời kể cho hắn nghe một vài bí mật nội bộ, cùng những chuyện mà nhiều người cũng có thể lờ mờ đoán ra.

Còn hôm nay.

Đến công ty, sau khi thay đồng phục trong nhà kho rộng lớn, Lục Hằng còn biết thêm một chuyện nữa.

Đó là bố Đàm chính là người phụ trách số hai, kiêm nghiên cứu viên dược phẩm cao cấp của phòng thí nghiệm công ty.

Điều này đã giải thích lý do vì sao bố Đàm có thể tùy ý mang số liệu thí nghiệm và tài liệu chi tiết về nhà.

Bởi vì quyền hạn của ông quá cao.

Không chỉ xếp con trai ruột vào nhà kho quan trọng nhất, mà ông còn đưa cả "vãn bối" như hắn vào cùng.

Còn về việc nặng, việc mệt nhọc ư?

Sau khi làm ở công ty được một hai tháng, Lục Hằng cũng đã hiểu "việc nặng" trong miệng mẹ Đàm rốt cuộc là gì.

Đó là thỉnh thoảng phải bê mấy cái thùng nặng chừng năm, bảy ký.

...

"Trong mắt mẹ Đàm, có lẽ mình chỉ là một tên mọt sách, một gã thư sinh trói gà không chặt...

Mấy cái thùng nặng năm, bảy ký này, trong mắt bác ấy đã là việc nặng nhọc lắm rồi..."

Bước sang tháng thứ ba làm việc tại công ty.

Lục Hằng một hơi bê luôn hai chiếc thùng nhỏ, gộp lại cũng cỡ mười lăm ký.

Hơn nữa số lượng cũng không nhiều, chỉ cần chuyển mười thùng.

Đích đến là chiếc xe cứu thương đang đỗ ở cửa kho.

Có điều, bên trong không phải là thuốc tổng hợp, mà là "thuốc y tế thông thường".

Nhưng dẫu không phải thuốc tổng hợp, giá dược phẩm của công ty vẫn đắt hơn nhiều so với các loại thuốc thông thường trên thị trường.

Thuốc viên trong mười chiếc thùng này thôi cũng đã trị giá ngót nghét cả triệu tệ rồi.

"Cảm ơn cậu Lục nhé..."

Bác tài thấy Lục Hằng chuyển hàng xong, kiểm kê lại số lượng rồi nổ máy rời đi.

Lục Hằng đứng ở cửa nhìn theo một lúc, rồi lại đưa mắt nhìn sang văn phòng nhỏ của nhà kho gần đó.Nhìn qua lớp kính trong suốt.

Lục Hằng thấy Đàm Quang Thành đang ngồi trong phòng nghịch điện thoại.

Cái dáng vẻ "dưỡng lão" kia chẳng khác gì mấy cậu bảo vệ trẻ tuổi trong khu chung cư.

Đúng là vừa ra trường đã tìm được một công việc có thể làm đến tận lúc nghỉ hưu.

Nhưng bản thân hắn cũng chẳng khác là bao, cả ngày trời cũng chẳng có bao nhiêu việc để làm.

"Mấy tháng nay, lần mệt nhất là cái hôm phải chuyển hơn hai trăm cái thùng, mà đấy là còn có bốn năm người cùng làm...

Chia đều ra, mình cũng chỉ bưng bê có hơn ba mươi thùng."

Lục Hằng khá thích công việc kiểu này, vì hắn có dư dả thời gian để củng cố lại những kiến thức đã học.

Có điều, làm ở đây được mấy tháng, Lục Hằng cũng phát hiện ra thuốc tổng hợp không hề được cất trong cái kho này.

Đồ trong kho cơ bản đều là các loại dược phẩm đã qua tối ưu hóa của công ty.

...

Cuối tháng thứ ba, thời gian thử việc kết thúc.

Đến cuối tháng thứ tư, Lục Hằng đã nhận được tháng "lương chính thức" đầu tiên.

7.500 tệ.

Công ty còn đóng đầy đủ bảo hiểm xã hội và quỹ nhà ở cho hắn.

Đặc biệt là tại một số bệnh viện lớn trong tỉnh có hợp tác với công ty, nếu Lục Hằng phải nằm viện hoặc điều trị thì còn được hưởng mức giá "nhân viên nội bộ".

Công ty sẽ thanh toán hộ khoảng 80% viện phí.

Nếu dùng thuốc do chính công ty sản xuất, mấy loại giá vài trăm hay vài nghìn tệ thì gần như được đài thọ toàn bộ.

Nhưng nếu tiền thuốc một lần lên tới hàng chục nghìn tệ thì công ty sẽ không bao trọn gói nữa.

Dù vậy, chế độ phúc lợi của công ty vẫn thuộc hàng đỉnh chóp, ăn đứt vô số doanh nghiệp ngoài thị trường.

Lục Hằng vô cùng hài lòng về điểm này.

Tất nhiên, tuy điều kiện sống không thể sánh bằng lúc làm thiếu gia ở "kiếp trước", nhưng sống kiếp nào thì biết kiếp đó vậy.

Lục Hằng cũng chẳng hề mắc cái bệnh "quen sướng rồi khó chịu khổ".

Mà dẫu có đi chăng nữa, thì suốt bảy năm ở thế giới này, hắn cũng đã dần rèn được thói quen không tiêu xài hoang phí rồi.

...

Tháng thứ năm, lương đã về tài khoản.

Hôm nay Lục Hằng đặc biệt xin nghỉ phép, bắt xe lên trung tâm thương mại ở thành phố nơi trường đại học của hắn tọa lạc để dạo một vòng.

Khoảng mười một giờ trưa.

Hắn đi loanh quanh trong trung tâm thương mại, ngó nghiêng từ tủ lạnh đến ghế sofa.

Cuối cùng, Lục Hằng chấm được một chiếc tủ lạnh lớn bốn cánh, là hàng hiệu đàng hoàng, giá 6.988 tệ.

Gần như bằng đúng một tháng lương của Lục Hằng.

Chọn xong xuôi.

Lục Hằng nhìn đồng hồ, thấy đã tới giờ trưa bèn bấm số gọi cho mẹ Đàm.

Chỉ sau vài hồi chuông, đầu dây bên kia đã bắt máy.

"Sao thế con?" Giọng mẹ Đàm vẫn dịu dàng như trước, chẳng hề có chút nghiêm nghị nào của một vị giáo sư, "Gọi điện cho dì có chuyện gì thế?"

Nói đoạn, mẹ Đàm lại hỏi: "Dì nghe Quang Thành bảo hôm nay con xin nghỉ phép à? Đi đâu chơi thế?"

"Con về rồi ạ, đang định sang nhà dì ăn cơm đây." Lục Hằng cười tươi rói: "Để con mua ít đồ ăn mang về nhé?"

"Cái thằng bé này! Mua đồ ăn làm gì cơ chứ!"

Mẹ Đàm nghe tin Lục Hằng sắp sang nhà ăn cơm thì vui ra mặt: "Ở nhà có đủ cả rồi! Con cứ về ăn cơm là được rồi..."

Bây giờ Lục Hằng đi làm, Đàm Quang Thành đi làm, bố Đàm cũng đi làm.

Cả ba người đều làm việc ở công ty thuốc tổng hợp, cách nhà ở thành phố những bốn trăm cây số.

Thường thì Lục Hằng và Đàm Quang Thành sẽ đi cùng nhau, cứ hai tháng mới về một lần.

Còn bố Đàm bận rộn nhiều việc hơn, có khi ba bốn tháng, thậm chí lâu hơn mới về một chuyến.

Mẹ Đàm nay đã hơn năm mươi tuổi, lủi thủi ở nhà một mình cũng buồn chán lắm.Giờ nghe đứa con Lục Hằng này về ăn cơm cùng, bà vui lắm.

Chuyện mua thức ăn hay không, bà đâu có để tâm.

Sau khi cúp máy, Lục Hằng nhìn sang nhân viên bán hàng đứng cạnh chiếc tủ lạnh.

"Anh ơi, tôi lấy chiếc tủ lạnh bốn cánh này nhé, tính tiền giúp tôi với. À đúng rồi, bên mình có giao hàng tận nơi không?"

"Có chứ anh." Nhân viên bán hàng nhiệt tình đáp: "Chỉ cần không phải leo tầng quá cao thì bên em khiêng lên tận nhà miễn phí luôn."

Cửa hàng của họ không có xe tải nhỏ, cũng chẳng có thợ bốc vác riêng.

Nhưng bán một chiếc tủ lạnh cũng lời được kha khá, nên bỏ ra một hai trăm tệ thuê người vận chuyển cũng chẳng đáng là bao.

...

Ngồi lên chiếc xe tải nhỏ bên ngoài trung tâm thương mại.

Đi cùng xe ngoài thợ bốc vác còn có một kỹ thuật viên của cửa hàng, chuyên phụ trách lắp đặt và bảo trì tận nơi.

Đề phòng trường hợp đi đường xóc nảy, tủ lạnh chở đến nhà lại dở chứng không dùng được.

Lục Hằng ngồi yên vị ở hàng ghế sau, ánh mắt hướng về chiếc tủ lạnh trên thùng xe.

'Mình nợ Đàm gia nhiều ân tình quá, tuy một chiếc tủ lạnh chẳng thấm tháp vào đâu, nhưng vẫn tốt hơn là không thể hiện chút lòng thành nào...'

Lục Hằng muốn báo ân, nhưng phần nhiều là để vơi đi cảm giác tội lỗi trong lòng.

Cảm giác "áy náy" ấy cứ quẩn quanh nơi đáy lòng, chẳng dễ chịu chút nào.

Bạn đang đọc [Dịch] Ta Dùng Tri Thức Thành Thần của Hạ Chu Hát Tửu

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    5h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!