Nghe câu nói này, sắc mặt Bạch Ngân Chi Vương trở nên âm trầm chưa từng thấy.
"... Ồ?" Hắn cười khẩy, "Một con chó mất chủ ngay cả tự chứng thần đạo còn chưa làm xong... mà cũng dám ngông cuồng thế cơ à?"
Đồng tử Hồng Tụ hơi co rụt lại, như thể bị chạm trúng vảy ngược, sát khí ngút trời từ trong cơ thể cô cuồn cuộn tuôn trào!!
"Ngươi bảo... ai là chó mất chủ??"