Ngày hôm đó, ánh đuốc đã thắp sáng màn đêm Vô Cực.
Những bước chân đầy phẫn nộ cuốn tung khói bụi, tựa như dòng lũ số phận cuồn cuộn đổ ra từ các khu xưởng. Từng bóng người lao vụt qua bên cạnh Ngô Đóa, họ giương cao ngọn đuốc, tiếng thét rền vang như sấm, không màng sống chết lao thẳng về phía Chính phủ Bạch Ngân!
Ngô Đóa vừa thoát chết trong gang tấc, lảo đảo lê từng bước về phía trước. Cô ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt, ngỡ như mình đang chìm trong một giấc mộng.
Cuối cùng,