“Hắt xì!!”
Giữa gió lạnh, Trần Lăng hắt hơi thật mạnh.
Kiếp trước, dù là người phương Bắc, hắn vẫn có hơi không chịu nổi thời tiết ở đây. Lạnh, ẩm, trên trời treo một mặt trời to đùng mà chẳng thấy chút ấm áp nào.
“Tránh ra, tránh ra nào!”
Giọng nói lười nhác vang lên từ phía trước. Trần Lăng hoàn hồn, theo phản xạ nép vào lề đường.
Cuối đường, một chiếc xe ba bánh đang chầm chậm chạy tới. Một cậu thiếu niên đạp xe, cậu còn lại ngồi trên ghế phía sau, bên cạnh là hai thùng muối to.
Cậu ta dùng muôi múc muối, rắc lên mặt đường phủ sương giá. Muối vừa rơi xuống, lớp băng trên mặt đất cũng dần tan ra.
“Ơ, Trần Lăng?” Người đang rắc muối nhìn thấy Trần Lăng đứng bên đường thì nhướng mày.
“Không ngờ lại gặp học bá ở đây đấy. Cậu chẳng phải đi thi Khảo thí chấp pháp giả rồi à? Trượt rồi sao?”
Vừa nhìn thấy gương mặt ấy, một đoạn ký ức lập tức hiện lên trong đầu Trần Lăng.
Cậu ta tên Triệu Ất, từ nhỏ đã lớn lên cùng một con phố với Trần Lăng. Nhưng Triệu Ất vốn hay ghen tị. Hồi cấp ba, Trần Lăng học giỏi, mẹ cậu ta suốt ngày đem Trần Lăng ra so với con mình, thành ra cậu ta nhìn Trần Lăng kiểu gì cũng thấy chướng mắt.
“Văn thí qua rồi, còn Võ thí nữa.” Trần Lăng đứng nép bên đường, tiện miệng đáp lại.
“Hê hê, vậy chúc cậu gặp may nhé!”
Miệng thì nói vậy, Triệu Ất lại múc đầy một muôi muối, hất mạnh sang lề đường, vừa khéo hất luôn cả Trần Lăng đang đứng đó vào.
Muối bay tung tóe, dính đầy tóc với áo bông của Trần Lăng. Hắn không ngờ Triệu Ất còn chơi cái trò này, vội đưa tay phủi muối xuống rồi quay đầu trừng cậu ta.
Lúc này, Triệu Ất đã ngồi trên xe ba bánh lắc lư đi xa... Một chân cậu ta gác lên thùng muối, lè lưỡi làm mặt quỷ với Trần Lăng.
Trần Lăng là một người trưởng thành hai mươi tám tuổi, từng va chạm xã hội đủ nhiều. Gặp phải kiểu trò đùa trẻ con vụng về thế này, hắn vừa bực vừa thấy buồn cười...
Nhưng Trần Lăng không định đuổi theo đấm cho thằng nhóc kia một trận, chỉ âm thầm ghi nhớ chuyện này. Lúc này, hắn còn có việc quan trọng hơn phải làm.
Trần Lăng đang định tiếp tục đi thì khóe mắt chợt liếc xuống mặt đất, khẽ sững lại.
Chỗ băng tuyết dính muối đang dần tan ra, để lại một vệt trắng nhạt trên nền đất. Đúng khoảnh khắc đó, Trần Lăng nhìn thấy một hàng chữ đan lại thành hình —
【Khán giả kỳ vọng trị: 27%】
Chưa kịp để Trần Lăng phản ứng, số muối kia đã tan sạch. Cảnh tượng vừa rồi cứ như chỉ là một ảo giác lóe lên trong chớp mắt.
Trần Lăng đưa tay dụi mạnh mắt, lẩm bẩm:
“Không phải chứ...”
Cảm giác cấp bách lại dâng lên. Trần Lăng bất giác bước nhanh hơn, lao thẳng về phía phòng khám.
Vài phút sau, Trần Lăng đẩy cửa phòng khám ra.
Nói là phòng khám, thật ra cũng chỉ là một căn nhà dân trên Hàn Sương phố, cao hai tầng, vuông vức, tường màu xám đất. Chỉ nhìn một cái đã khiến Trần Lăng nhớ tới căn nhà cũ ở quê mình.
Nhưng một căn nhà thô sơ thế này, ở Hàn Sương phố đã được tính là không tệ rồi. Ít ra nó có hai tầng, còn chắn được gió.
“Là cậu à.” Sau chiếc bàn gỗ, Người đàn ông áo blouse trắng hơi nghiêng người.
“Lại tới lấy thuốc cho em cậu sao? Nó chẳng phải đã chuyển tới bệnh viện ở Nhị khu rồi à?”“Lần này không phải A Yến, mà là tôi.”
Em trai Trần Lăng trước đây từng nằm viện ở đây, cũng khá thân với bác sĩ Lâm. Hắn bước tới trước bàn ngồi xuống, vẻ mặt hơi căng thẳng.
“Ồ? Cậu thấy trong người không ổn chỗ nào à?”
“Tôi... đầu óc hơi có vấn đề.”
“Là đau đầu theo nghĩa thể chất, hay là...”
“Dạo gần đây, hình như tôi bị ảo giác.”
“Khoa tâm thần à?” bác sĩ Lâm nhướng mày, nghiêm túc đẩy gọng kính đen trên sống mũi. “Khoản này lão rành đấy... Nói lão nghe tình hình của cậu xem.”
“Tối qua tôi mơ một giấc mơ, mơ thấy mình đứng trên một sân khấu, dưới đó có rất nhiều khán giả... Tôi không nhìn rõ mặt chúng, nhưng chúng không giống con người. Tôi liều mạng chạy trên sân khấu, nhưng mãi vẫn không tìm được lối ra...”
“Giải mộng không phải chuyên môn của lão.”
“Tôi biết.” Trần Lăng hít sâu một hơi. “Nhưng sau khi tỉnh dậy, tôi cứ có cảm giác... chúng vẫn đang nhìn tôi.”
Nghe đến đây, bác sĩ Lâm cuối cùng cũng thấy hứng thú. “Cậu ảo tưởng mình bị nhòm ngó à?”
“Không giống ảo tưởng...” Trần Lăng lắc đầu. “Chúng hình như đang ở ngay trong đầu tôi, ngồi trên hàng ghế khán giả, quan sát từng hành động của tôi. Còn tôi thì giống như một kẻ diễn trò bị ép phải biểu diễn, chỉ là công cụ để mua vui cho chúng.”
“Ý cậu là đời cậu chính là một sân khấu, còn cậu là nhân vật chính duy nhất trên đó?”
“Hiểu vậy cũng đúng... nhưng không tích cực như lão nói đâu.”
“Thế còn đám khán giả đó? Ngoài chuyện nhòm ngó cậu ra, chúng còn làm gì khác không?”
Trần Lăng im lặng một lúc. “Không biết có phải do tôi nghĩ nhiều không... nhưng chúng hình như có thể ảnh hưởng đến những thứ xung quanh tôi.”
“Có thể ảnh hưởng đến hiện thực? Nghe hơi huyền hoặc đấy.” bác sĩ Lâm vừa nói vừa cầm cốc trà lên nhấp một ngụm, đang định nói tiếp thì sắc mặt đột nhiên thay đổi!
Phụt!!
bác sĩ Lâm phun ra một ngụm máu đỏ sẫm, văng đầy xuống đất.
“bác sĩ Lâm??” Trần Lăng giật bắn mình. “Ông bị bệnh gì vậy ạ?”
“... Không đúng.” bác sĩ Lâm lau vết máu nơi khóe miệng. Chỗ máu đó không phải của lão. Lão nhíu mày suy nghĩ một lát, ánh mắt rơi xuống chiếc cốc trà ở góc bàn...
Chẳng biết từ lúc nào, trong cốc trà đã đầy ắp thứ máu đặc sệt.
Sắc mặt bác sĩ Lâm trở nên khó coi. Lão nhớ rất rõ, một phút trước lão vừa pha một gói Phổ Nhĩ vào đó.
Trong khoảng thời gian này, trong phòng khám chỉ có lão và Trần Lăng. Trần Lăng vẫn luôn ở trong tầm mắt của lão, hoàn toàn không thể, cũng chẳng có lý do gì để tráo cốc trà. Vậy mà đầy một cốc máu tươi lại như trò ảo thuật, quỷ dị xuất hiện ở bên trong...
Trần Lăng dường như cũng nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch.
“Đúng như tôi nói.” Hắn khàn giọng cất lời,
“Chúng... có lẽ thật sự tồn tại.”
bác sĩ Lâm nhìn chằm chằm vào cốc máu rất lâu, rồi mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn hắn.
“Tình trạng này kéo dài bao lâu rồi?”
“Một ngày.” Trần Lăng dừng một chút. “Tính từ lúc tôi ý thức tỉnh táo lại, mới chỉ có một ngày.”
“Thế trước khi ý thức tỉnh táo thì sao? Cậu đang làm gì?”
“Tôi...”
Trong đầu Trần Lăng chợt hiện lên cảnh tối qua hắn lảo đảo bước đi giữa cơn mưa lớn. “Tôi không biết, không nhớ rõ nữa.”
“Vậy tức là cậu không chắc triệu chứng này bắt đầu từ tối qua, mà cũng không có ký ức gì trước tối qua?”
“... Đúng.”Bác Sĩ Lâm đẩy gọng kính lên, hỏi: “Cậu từng bị ‘Tai ách’ nhập vào người chưa?”
“Hay để lão hỏi cách khác... tối qua, cậu có gặp Giao thoa Hôi Giới không?”