Trần Lăng không biết mình đã chờ bao lâu.
Hắn chỉ biết ngọn lửa chiến tranh phía xa đang cháy ngày một dữ dội, chỉ biết cơn mưa ở Liễu Trấn càng lúc càng lạnh buốt thấu xương... Giây phút này, hắn nhận ra, có lẽ bọn họ sẽ không đến nữa.
Trần Lăng chậm rãi đứng dậy khỏi ghế, cảm thấy trong lòng trống trải vô cùng. Ngay khi hắn chuẩn bị quay về căn nhà của Hoàng Hôn Xã, một tiếng bước chân khe khẽ bỗng vang lên từ ngôi nhà phía sau.
Chỉ thấy một bà cụ chống gậy bước ra dưới mái hiên, ánh mắt hướng về phía bóng người áo đỏ đang đứng trong mưa.