Đối mặt với thanh Vô Hỏa đang tỏa sáng rực rỡ trong tay Trần Vũ, sắc mặt thiếu niên biến đổi liên tục.
Mới giây trước trông mặt hắn còn như thể vừa nuốt phải con ruồi có chửa, giây tiếp theo đã bỗng nhiên tươi cười hớn hở, chắp tay với Trần Vũ nói: "Hóa ra là thúc thúc, ta là điệt nhi của ngài đây mà~"
Trần Vũ sững người một chút, sau đó ngạc nhiên hỏi: "Ngươi nói cái gì cơ?"
"Biết dùng Vô Hỏa thì chắc chắn là người Cừu gia chúng ta rồi. Quyền hạn của ngài cao hơn ta, vậy khẳng định là trưởng bối của ta, gọi ngài một tiếng thúc thúc cũng đâu có quá đáng nhỉ?"