Nghe Triệu Chính Bình nói Tiểu Bạch là đại công thần trong chuyến đi lần này, hai mắt Trần Mục lập tức đỏ ngầu.
Nhưng còn chưa đợi hắn kịp mở miệng, các đệ tử xung quanh đã nhao nhao lên tiếng.
"Trần sư huynh bị sao vậy?"
"Đúng thế, trước đó không phải Trần sư huynh đi cùng Tiểu Bạch sao? Cớ gì lúc về lại mỗi người một ngả?"
"Trên đường xảy ra chuyện rồi ư?"
Lúc này đám đệ tử mới sực nhớ ra, Trần Mục cũng đi Thiết Tượng cốc mà. Chỉ là tại sao bộ dạng hắn lại chật vật đến mức này?
Nghe mọi người xì xào bàn tán, Trần Mục siết chặt thanh trường kiếm trong tay, trợn trừng mắt giận dữ quát:
"Bớt nói nhảm đi! Nghiệt súc, có dám ra đây đánh một trận với ta không? Hôm nay ta mà không làm thịt được ngươi, ta thề không phải là Trần Mục!"
"Sư đệ, đệ bình tĩnh một chút, có chuyện gì cứ nói cho rõ ràng đã."
"Còn gì để nói nữa! Hôm nay có nó thì không có ta, có ta thì không có nó!"
"Nhưng Tiểu Bạch là tọa kỵ của Trường Thanh sư đệ mà."
"Ta..."
Cuối cùng, dưới sự khuyên can của Triệu Chính Bình, Trần Mục mới chịu chậm rãi kể rõ sự tình.
Lúc đi thì sóng yên biển lặng, nhưng lúc về, khi ngang qua Viêm Mộ sơn, chẳng hiểu vì sao một con đại yêu cảnh giới thiên yêu cảnh bỗng nhiên bạo động.
Phản ứng đầu tiên của Trần Mục là bỏ chạy. Hắn tuy là đệ tử đứng đầu nội môn của Thần Kiếm phong, nhưng tu vi cũng chỉ mới đạt mức nguyên anh cảnh viên mãn, hiển nhiên không thể nào là đối thủ của đại yêu thiên yêu cảnh.
Nói đến đây, hai mắt Trần Mục lại đỏ ngầu, trừng trừng nhìn về phía Tiểu Bạch, nghiến răng nghiến lợi quát:
"Nào ngờ con nghiệt súc này lại dám lấy ta làm mồi nhử để tự mình thoát thân! May mà ta gặp được Vương sư đệ, hai người liên thủ mới may mắn giữ được cái mạng chạy về đây."
Vương sư đệ mà Trần Mục nhắc tới chính là người đi cùng hắn về đây. Y cũng là đệ tử nội môn của Thần Kiếm phong, chỉ có điều trước đó ra ngoài trải qua sinh tử lịch luyện nên không có mặt ở tông môn.
Lần này tình cờ gặp được Trần Mục, nghe tin Thần Kiếm phong đã đóng quân tại Cận Hải doanh địa nên y mới đi cùng tới đây.
Thấy Trần Mục ném cho mình ánh mắt vô cùng cảm kích, Vương sư đệ chỉ biết cười gượng một tiếng.
Nhưng Trần Mục đang trong cơn thịnh nộ nên chẳng hề để tâm đến chi tiết ấy, từ đầu đến cuối vẫn trừng mắt nhìn Tiểu Bạch đầy phẫn nộ.
Hiểu rõ ngọn ngành sự việc, đám đệ tử đều rơi vào trầm mặc.
Đừng thấy ngày thường người của Thần Kiếm phong hành sự không từ thủ đoạn, nhưng chuyện bỏ rơi đồng môn tuyệt đối là đại kỵ, đặc biệt là khi phải đối mặt với ngoại địch.
Nhất thời, ánh mắt của mọi người nhìn về phía Tiểu Bạch bắt đầu trở nên bất thiện, ngay cả Diệp Trường Thanh cũng lộ vẻ trách cứ.
Người một nhà ở cạnh nhau, trêu đùa ầm ĩ thế nào cũng được, nhưng khi đối mặt với kẻ thù bên ngoài, sao có thể vứt bỏ đồng bạn để một mình chạy lấy thân chứ?
Trước ánh nhìn chằm chằm của mọi người, Tiểu Bạch cuống quýt kêu loạn lên không ngừng, đôi cánh đập phần phật như thể đang muốn giải thích điều gì đó.
Chỉ là con hàng này bây giờ vẫn chưa thể nói được tiếng người, nên chẳng ai hiểu nó đang muốn truyền đạt điều gì.
"Tiểu Bạch, lần này ngươi..."
Diệp Trường Thanh bước lên phía trước, dùng ánh mắt nghiêm khắc nhìn Tiểu Bạch. Hắn vừa định lên tiếng thì bên ngoài trận pháp đột nhiên truyền đến một trận dao động.
"Có kẻ đang tấn công trận pháp!"
Biến cố bất ngờ này lập tức thu hút sự chú ý của toàn bộ đệ tử, nhất là khi chấn động kia không truyền tới từ hướng Đông Hải, mà là từ hướng Đông Châu.
Kẻ nào đang tấn công trận pháp? Chẳng lẽ lại là đám yêu thú ở Hổ Lĩnh?
Không dám chậm trễ, đám đệ tử nhanh chóng lao đến lối vào trận pháp. Bọn họ chỉ thấy hai con đại điểu màu xanh đang điên cuồng tấn công trận pháp."Thanh Vũ Phượng Hoàng?"
Triệu Chính Bình liếc mắt một cái đã nhận ra hai con yêu thú này. Chúng được gọi chung là Thanh Vũ Phượng Hoàng, con trống là Thanh Vũ Phượng, con mái là Thanh Vũ Hoàng, trong cơ thể mang theo một tia huyết mạch phượng hoàng.
Thông thường, Thanh Vũ Phượng Hoàng luôn đi theo cặp một trống một mái, rất hiếm khi xuất hiện cảnh đơn độc.
Chỉ là đôi Thanh Vũ Phượng Hoàng này tấn công đại trận để làm gì?
Nhìn đôi Thanh Vũ Phượng Hoàng đang điên cuồng tấn công trận pháp bên ngoài, trong lòng mọi người không khỏi nghi hoặc.
"Chính là nó, chính là con đại yêu này đã đuổi giết ta và Vương sư đệ suốt dọc đường."
Trần Mục lớn tiếng quát, liếc mắt một cái đã nhận ra con Thanh Vũ Phượng kia.
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh khẽ nhíu mày. Hắn nhìn thoáng qua Tiểu Bạch vẫn đang không ngừng kêu quàng quạc bên cạnh, cố gắng giải thích điều gì đó, tựa hồ đã hiểu ra vấn đề.
"Trần Mục sư huynh, khi nãy huynh nói đại yêu đuổi theo các huynh chỉ có một con?"
"Không sai."
"Nhưng ai cũng biết Thanh Vũ Phượng Hoàng vốn luôn có đôi có cặp. Nếu Thanh Vũ Phượng đuổi theo các huynh, vậy Thanh Vũ Hoàng đâu? Chẳng có lý nào nó lại không lộ diện."
"Chuyện này..."
Trần Mục cũng cảm thấy kỳ quái. Thấy vậy, Diệp Trường Thanh liền quay sang nhìn Tiểu Bạch.
"Cho nên, Thanh Vũ Hoàng đã bị ngươi dẫn dụ đi rồi sao?"
Nghe vậy, Tiểu Bạch gật đầu lia lịa, bày ra vẻ mặt "cuối cùng ngươi cũng hiểu rồi, không phải ta thì còn ai vào đây nữa".
Chân tướng đã rõ, Tiểu Bạch không hề bỏ rơi Trần Mục để một mình chạy trốn, mà là đi dẫn dụ Thanh Vũ Hoàng.
Trong lòng tràn đầy xấu hổ, Trần Mục ngượng ngùng nhìn Tiểu Bạch, áy náy nói:
"Tiểu Bạch, ta..."
Lần này lại tới phiên Tiểu Bạch khó chịu. Nó dứt khoát ngoảnh đầu sang một bên, chẳng thèm nhìn Trần Mục, miệng kêu lên hai tiếng bất mãn.
Thấy vậy, Trần Mục đương nhiên không dám có ý kiến gì, ai bảo chính hắn đã hiểu lầm Tiểu Bạch cơ chứ.
Đúng lúc này, Thanh Vũ Phượng bên ngoài trận pháp giận dữ cất tiếng:
"Lũ nhân loại hèn hạ, dám trộm bảo khố của ta, có giỏi thì cả đời này các ngươi đừng bước ra ngoài!"
Lời này vừa thốt ra, chúng đệ tử đều ngẩn người, sau đó ai nấy đều mờ mịt khó hiểu:
"Bảo khố? Bảo khố gì cơ?"
"Không biết nữa, hình như có kẻ đã trộm bảo khố của bọn chúng nên mới bị truy sát suốt dọc đường tới tận đây."
"Hai con chim ngốc này, mất đồ sao lại đuổi tới Cận Hải doanh địa chứ? Bọn chúng không biết Thần Kiếm phong chúng ta đóng giữ ở đây, dạo gần đây chưa từng rời đi sao?"
"Đúng vậy, chẳng thèm động não gì cả."
Bảo khố bị trộm, cớ sao lại tìm tới Cận Hải doanh địa của bọn họ cơ chứ?
Mọi người bàn tán xôn xao, duy chỉ có Vương sư đệ là sắc mặt quái dị. Trần Mục lúc này dường như cũng ý thức được điều gì, quay sang nhìn Vương sư đệ, nở một nụ cười "ôn hòa" nói:
"Vương sư đệ, kẻ mà nghiệt súc kia nhắc tới... chẳng lẽ là đệ sao?"
Nghe vậy, Vương sư đệ cười gượng gạo, chột dạ nói:
"Làm... làm sao có thể chứ, sư huynh."
"Ồ, thật sự không phải sao? Sư đệ nghĩ cho kỹ rồi hẵng nói, sư huynh bây giờ hỏa khí đang lớn lắm đấy."
Chẳng biết từ lúc nào, trên cổ hắn đã bị kề một thanh trường kiếm. Lưỡi kiếm lạnh lẽo, lại phối hợp với nụ cười "ôn hòa" của Trần Mục, khiến Vương sư đệ nuốt nước bọt cái ực, mới lắp bắp nói:
"Cái... cái đó... đệ không cố ý đâu, lúc ấy thấy sư huynh nộ hỏa ngập trời, đệ mới không dám nói."
Nghe Vương sư đệ giải thích, nụ cười của Trần Mục càng thêm phần "ôn hòa".Hắn thầm nghĩ, thảo nào con Thanh Vũ Phượng kia tự dưng lại nổi trận lôi đình, chẳng nói chẳng rằng đã ra tay với hắn và Tiểu Bạch, hoàn toàn vô duyên vô cớ.
Thì ra tất cả đều do tiểu tử ngươi gây họa!
Lúc sau gặp nhau, tiểu tử này cũng chẳng hé răng nửa lời, hại Trần Mục còn hết sức cảm kích, cứ ngỡ Vương sư đệ đã cứu mình. Nếu không có hắn ở đó để hai người liên thủ, e là chưa chắc đã trốn thoát được.
Hóa ra đầu sỏ đứng sau mọi chuyện lại là tiểu tử ngươi!
Lưỡi kiếm lại áp sát thêm một phân, kề sát vào cổ Vương sư đệ. Xúc cảm lạnh lẽo khiến hắn rùng mình một cái, vội vàng lên tiếng:
"Sư huynh bình tĩnh, đệ thật sự không cố ý giấu giếm đâu, quả thực là thấy bộ dạng của huynh lúc đó, đệ nào dám mở miệng."
"Nói vậy hóa ra lại là lỗi của ta sao?"
"Không không không, là lỗi của đệ, lỗi của đệ."
"Sư đệ đệ nói xem, ta một thân một mình tới Thiết Tượng cốc đúc bảo đao, có vất vả không?"
"Vất vả, vô cùng vất vả."
"Vất vả thì cũng thôi đi, trên đường trở về tự dưng lại bị một con đại yêu Thiên Yêu cảnh đuổi giết, có oan uổng không?"
"Oan uổng, quá oan uổng."
"Suốt dọc đường chạy trốn, kẻ đầu sỏ gây họa lại ở ngay bên cạnh, vậy mà ta còn hết lòng cảm kích hắn. Ngươi nói xem, ngươi có đáng chết không?"
"Đáng chết, đáng... không không không, sư huynh, đệ thật sự không cố ý đâu!"