Môn quy Đạo Nhất tông vô cùng nghiêm ngặt, lại thêm những người ở chấp pháp đường ai nấy đều thiết diện vô tư, căn bản không tồn tại chuyện gian lận hay bao che thiên vị.
Cho nên, nếu Diệp Trường Thanh vì chút lòng tham mà giở trò tay chân, tuyệt đối sẽ không ai bảo vệ nổi hắn.
Thấy vẻ mặt đầy lo lắng của Tiền Hữu Tài, Diệp Trường Thanh bất đắc dĩ nói:
"Tiền chấp sự, ngài nghĩ đi đâu vậy? Ta dù có sa cơ thất thế đến đâu cũng chẳng tới mức tham ô chút nguyên liệu nấu ăn chứ, đáng bao nhiêu tiền đâu."
"Chủ yếu là dạo này người tới hỏa phòng đông hơn, nguyên liệu tiêu hao tự nhiên cũng nhanh hơn."
Nghe Diệp Trường Thanh giải thích, sắc mặt Tiền Hữu Tài mới dịu đi đôi chút.
Cũng đúng, Diệp Trường Thanh tuy không xuất thân từ mấy thế gia đỉnh cấp, nhưng cũng không đến mức nảy sinh ý đồ xấu với chút nguyên liệu nấu ăn cỏn con, đáng giá vài đồng bạc lẻ.
Nguyên liệu ở hỏa phòng hầu như đều là loại bình thường nhất, quả thực chẳng đáng giá bao nhiêu.
Có điều, việc Diệp Trường Thanh nói dạo này người đến hỏa phòng đột nhiên đông lên khiến Tiền chấp sự có chút tò mò.
"Sao tự dưng lại đông lên thế? Ta nhớ đâu có mấy ai tới hỏa phòng đâu nhỉ?"
"Có lẽ là do tay nghề của ta tiến bộ rồi chăng."
Diệp Trường Thanh cười đáp, thế nhưng đổi lại chỉ là cái trừng mắt của Tiền Hữu Tài.
"Thôi đi, tay nghề của tiểu tử ngươi thế nào ta còn lạ gì, nuốt trôi được đã là may rồi."
Không tiếp tục vặn vẹo nữa, chỉ cần Diệp Trường Thanh không nảy sinh ý đồ xấu là được, Tiền Hữu Tài mau chóng viết xong danh sách mua sắm.
"Cầm lấy đi."
"Đa tạ Tiền chấp sự."
"Chiều nay nếu rảnh, ta sẽ ghé hỏa phòng nếm thử tay nghề của ngươi, xem có thật là tiến bộ rồi không."
"Lúc nào cũng hoan nghênh."
"Haha, đi đi, đi đường cẩn thận một chút."
Khách sáo vài câu, Diệp Trường Thanh cầm danh sách mua sắm rời khỏi ngoại môn chấp sự đường.
Diệp Trường Thanh quả thực rất thích bầu không khí ở Đạo Nhất tông, hoàn toàn không có mấy tình tiết cẩu huyết như trong tiểu thuyết ở kiếp trước.
Khắp trên dưới Đạo Nhất tông, chẳng có ai vô duyên vô cớ đi gây khó dễ cho người khác, thậm chí khi gặp khó khăn, các đồng môn sư huynh đệ đều sẽ vươn tay giúp đỡ.
Đệ tử các cấp cùng các vị trưởng lão ai nấy đều làm tròn bổn phận, bảo đảm Đạo Nhất tông vận hành trơn tru.
Hắn xuôi theo đường núi, rời khỏi Thần Kiếm phong.
Đạo Nhất tông có ba mươi sáu ngọn núi, ngoại trừ chủ phong, ba mươi lăm ngọn núi còn lại tựa như một trận pháp, xếp thành một dãy núi hình tròn.
Phía ngoài dãy núi không xa là hàng trăm ngôi làng lớn nhỏ.
Những thôn xóm này được Đạo Nhất tông che chở, đổi lại, họ chịu trách nhiệm cày cấy linh điền cho tông môn, cũng như chăn nuôi một số loại yêu thú cấp thấp như hồng văn trư.
Theo cách hiểu của thế tục, có thể xem các thôn làng này như tá điền của Đạo Nhất tông.
Tuy nhiên, được sinh sống tại nơi đây đã là một điều vô cùng may mắn đối với các thôn dân.
Thứ nhất là không cần lo lắng bị yêu thú hay tà ma tấn công, thứ hai là chuyện cơm no áo ấm không thành vấn đề, chẳng đến mức phải chịu đói.
Thêm vào đó, Đạo Nhất tông còn truyền thụ vài phương pháp cường thân kiện thể đơn giản cho thôn dân tu luyện.
Dù hoàn toàn không cùng đẳng cấp với công pháp tu tiên, nhưng ít nhất cũng giúp cường thân kiện thể, giảm bớt ốm đau bệnh tật.
Hơn nữa, so với bên ngoài, tiểu bối ở các thôn làng này dễ bái nhập Đạo Nhất tông hơn nhiều. Chỉ cần thiên phú và căn cốt đạt yêu cầu, từ nhỏ đã có thể vào Đạo Nhất tông tu luyện, cũng coi như là gần nước được ngắm trăng trước.
Men theo đường núi, Diệp Trường Thanh đi tới ngôi làng gần Thần Kiếm phong nhất, tên là Tề gia thôn.Hắn vốn đã vô cùng quen thuộc với nơi này. Thấy Diệp Trường Thanh đến, thôn dân Tề gia thôn thi nhau nhiệt tình chào hỏi:
"Diệp tiên sư đến rồi, lần này ngài lại muốn mua sắm thứ gì đây?"
Dù hắn chỉ là đệ tử tạp dịch, nhưng thôn dân vẫn hết mực kính trọng. Bởi chỉ cần dính dáng đến Đạo Nhất tông, trong mắt họ, đó đã là tiên nhân trên trời.
Đáp lại sự nhiệt tình của mọi người, Diệp Trường Thanh mỉm cười nói:
"Ừm, ta đi mua chút đồ. Thôn trưởng có nhà không?"
"Ông ấy đang ở nhà, để ta dẫn tiên sư qua đó."
Tìm gặp thôn trưởng Tề gia thôn, hắn giao danh sách nguyên liệu cần mua cho ông lão.
Cơ bản đều là những thứ rất thông dụng như linh mễ, thịt hồng văn trư, mì sợi, hành lá, dưa chuột, cùng một ít chao.
Chỉ một cái Tề gia thôn đã có thể gom đủ những thứ này, thôn trưởng lập tức sai người đi chuẩn bị.
Thứ duy nhất không có, chính là một vài loại gia vị.
Dù sao thứ này cũng không có nhiều tác dụng, giá cả lại chẳng rẻ, các ngôi làng dưới chân núi sẽ không tích trữ làm gì.
Muốn mua đủ gia vị cần thiết, xem ra vẫn phải vào thành một chuyến.
Những thành trì nằm gần Đạo Nhất tông nhất tổng cộng có ba tòa, gọi chung là Tam Nguyên thành, tọa lạc theo hình chữ Phẩm bao quanh ba hướng của Đạo Nhất tông.
Tất cả đều do Đạo Nhất tông chưởng quản, vô cùng sầm uất, được xếp vào hàng mười đại thành trì lớn nhất Đông Châu.
Lúc này, nơi gần Diệp Trường Thanh nhất chính là Nhất Nguyên thành, nếu cưỡi hắc lân mã thì chỉ mất một canh giờ là tới nơi.
Xem chừng thời gian, Diệp Trường Thanh tính toán làm xong bữa trưa sẽ đi một chuyến, nửa ngày là quá đủ rồi.
Gom đủ đồ đạc cất vào Bách Nạp đại, Diệp Trường Thanh cáo từ thôn dân Tề gia thôn rồi trở về tông môn.
Hắn về tới hỏa phòng vừa vặn kịp lúc chuẩn bị bữa trưa.
"Món đậu hũ ma bà e là không làm được rồi, không có hạt tiêu, đành nấu tạm bữa này vậy."
Hắn nhanh chóng bận rộn hẳn lên. Tới giờ cơm, đám đệ tử tạp dịch, cùng với ba thầy trò Hồng Tôn, Liễu Sương, Lục Du Du đều lục tục kéo đến vô cùng đúng giờ.
Đặc biệt là Hồng Tôn, thân hình lão lóe lên một cái, trực tiếp chiếm ngay vị trí đầu tiên.
"Phong chủ, ngài..."
"Ngươi cái gì mà ngươi! Bản thân thực lực kém cỏi, còn trách ta sao?"
Hồng Tôn lý lẽ hùng hồn. Ta dựa vào bản lĩnh giành vị trí thứ nhất, có vấn đề gì sao? Ai bảo tốc độ các ngươi quá chậm làm chi.
Nghe vậy, đám đệ tử tạp dịch tức mà không dám nói, nhưng trong lòng thầm thề, nhất định phải mau chóng học một môn võ kỹ thân pháp.
Cho dù không tranh nổi với Phong chủ lão nhân gia, thì chí ít cũng phải giành trước đám đồng môn bên cạnh chứ!
Trong chốc lát, đám đệ tử nhìn đồng môn bên cạnh bằng ánh mắt chẳng mấy thân thiện, miếng cơm này nhất định ta phải ăn trước!
Bữa ăn vẫn diễn ra theo kiểu gió cuốn mây tan, mà người ăn nhiều nhất đương nhiên vẫn là Hồng Tôn.
Đúng là già mà vẫn sung sức, cái sức ăn kia, đến thanh niên nhìn thấy cũng phải lắc đầu ngao ngán.
"Tiểu tử ngươi muốn đi Nhất Nguyên thành sao? Ngươi không biết gần đây trong thành xuất hiện tung tích ma tu à? Tông môn vẫn đang toàn lực truy bắt, lúc này tốt nhất đừng đi."
Ăn xong bữa cơm, nghe nói Diệp Trường Thanh buổi chiều định tới Nhất Nguyên thành, Hồng Tôn lo lắng nói.
Ma tu chẳng phải chuyện đùa, nhất là Diệp Trường Thanh chỉ mới có tu vi luyện thể cảnh đại thành, sơ suất một chút là chết thế nào cũng không biết.
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh hơi buồn bực đáp:
"Thế thì phiền phức rồi, gia vị ở hỏa phòng không đủ, rất nhiều món ta không thể nấu được."Diệp Trường Thanh vốn đang muốn nhanh chóng làm ra thêm vài món mới. Hồng Tôn ở ngay bên cạnh vừa nghe thấy lời này, hai mắt lập tức sáng rực lên. Món mới sao?
"Cơ mà cũng đừng lo, ma tu tuy phiền phức, nhưng trên địa bàn Đạo Nhất tông ta, lẽ nào lại để chúng lật trời được sao? Tiểu tử ngươi muốn đi Nhất Nguyên thành mà vẫn chưa có tọa kỵ đúng không? Lão già ta tặng ngươi một con!"
Vừa dứt lời, tâm niệm Hồng Tôn khẽ động. Chẳng mấy chốc, từ phía chân trời đã xuất hiện hai con tiên hạc, một lớn một nhỏ bay tới, vững vàng đáp xuống giữa sân.
Thấy hai con tiên hạc này, Lục Du Du và Liễu Sương đều ngẩn người, Liễu Sương càng không nhịn được mà lên tiếng hỏi:
"Sư phụ, chẳng lẽ ngài định..."
"Haha, tiểu tử Trường Thanh chưởng quản hỏa phòng Thần Kiếm phong ta, khó tránh khỏi việc phải ra ngoài thu mua. Có một con tọa kỵ tốt một chút cũng tiết kiệm được khối thời gian."
Hồng Tôn cười cười giải thích, tuyệt đối không phải vì bản thân lão thèm ăn đâu nhé.