Chương 17: [Dịch] Ta Là Trù Thần, Cả Tông Môn Đều Thèm Đến Phát Khóc

Tiểu Bạch ra oai

Phiên bản dịch 7911 chữ

Nhìn huyết chưởng hung hăng giáng xuống, Diệp Trường Thanh chỉ thấy lạnh toát cả sống lưng, hoàn toàn không dấy lên nổi nửa điểm ý niệm phản kháng.

Chênh lệch thực lực thực sự quá lớn, ngay lúc Diệp Trường Thanh tưởng chừng cái mạng nhỏ này đã đi tông.

Tiểu Bạch đột nhiên vỗ mạnh đôi cánh. Trong chớp mắt, vô số đạo phong nhận thanh sắc bắn ra, va chạm dữ dội với huyết chưởng.

Hai bên vừa tiếp xúc, huyết chưởng gần như không có chút sức chống cự nào, lập tức bị phong nhận xé nát bấy.

Chứng kiến cảnh này, Diệp Trường Thanh ngây người, Huyết Lệ lão ma cũng ngây như phỗng.

"Sao có thể như vậy!"

Nhìn huyết chưởng của mình bị xé nát, Huyết Lệ lão ma không dám tin vào mắt mình, kinh hãi thốt lên.

Ngay giây tiếp theo, thân thể lão đã bị những đạo phong nhận thanh sắc kia xé xác.

Chỉ một đòn, Huyết Lệ lão ma đã bỏ mạng.

Mối nguy hiểm này đến nhanh mà đi cũng nhanh, chủ yếu là do thực lực của Tiểu Bạch thực sự quá đỗi kinh người. Nhìn Huyết Lệ lão ma hóa thành một đám sương máu, Diệp Trường Thanh mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó kinh hỷ nhìn về phía Tiểu Bạch nói:

"Vãi chưởng, Tiểu Bạch, ngươi khá lắm!"

Chuyện này quả thực đã mang đến cho hắn một niềm vui bất ngờ to lớn. Không ngờ thực lực của Tiểu Bạch lại mạnh đến mức này, cứ đà này, sau này chẳng những giải quyết được vấn đề tọa kỵ, mà còn có thêm một siêu cấp bảo tiêu nữa sao?

Nhận được lời khen của Diệp Trường Thanh, Tiểu Bạch cũng vui vẻ kêu lên một tiếng, dáng vẻ vô cùng hưởng thụ.

"Đệ tử bái kiến..."

Đúng lúc này, mấy đệ tử Đạo Nhất tông kia cũng đã tiến đến trước mặt Tiểu Bạch. Bọn họ vừa định lên tiếng chào hỏi, nhưng khi nhìn thấy Diệp Trường Thanh đang nằm bò trên lưng nó, giọng nói bỗng im bặt.

Vốn tưởng chỉ tình cờ gặp được tiên hạc tiền bối, nào ngờ trên lưng tiên hạc lại còn có một người. Hơn nữa, người này... ừm, tu vi luyện thể cảnh sao?

Thấy vậy, Diệp Trường Thanh ho khan hai tiếng. Đúng lúc Tiểu Bạch cũng đã dừng hẳn lại, hắn mới có thể đứng thẳng người dậy, chắp tay hướng về phía mấy người kia nói:

"Thần Kiếm phong Diệp Trường Thanh, bái kiến chư vị sư huynh."

"Ờ... Thì ra là Trường Thanh sư đệ."

Nhìn rõ tướng mạo Diệp Trường Thanh, quả thật rất tuấn tú, nhưng cớ sao lại mặc y phục của đệ tử tạp dịch? Sau thoáng ngẩn người, vị đệ tử cầm đầu vẫn chắp tay đáp lễ.

Chuyện này có chút không đúng lắm, một đệ tử tạp dịch, sao có thể cưỡi trên lưng một con hồng đảnh tiên hạc được chứ?

"Không biết con hồng đảnh tiên hạc này của sư đệ là..."

"À, đệ phải đến Nhất Nguyên thành làm chút việc, là phong chủ đại nhân giao cho đệ dùng."

Nghe giải thích một phen, mấy vị đệ tử lúc này mới gật đầu hiểu ra. Thì ra là tiên hạc của Thần Kiếm phong chủ, vậy thì không có vấn đề gì rồi.

Tuy trong lòng vẫn cảm thấy có chỗ sai sai, một đệ tử tạp dịch dù cho có ra ngoài làm việc thì cũng chẳng lý nào lại được cưỡi hồng đảnh tiên hạc, nói chung là vô cùng ly kỳ.

Nhưng đây dù sao cũng là chuyện của Thần Kiếm phong. Ngoại trừ chủ phong ra, trong ba mươi lăm ngọn phong còn lại thì chỉ có Thần Kiếm phong là sở hữu hồng đảnh tiên hạc, lại còn do chính tay Hồng Tôn nuôi dưỡng. Người ta thích làm gì thì làm, đương nhiên không ai quản được.

"Nếu đã không có việc gì nữa, vậy đệ xin phép đi trước một bước."

"Sư đệ đi thong thả. Chuyện của Huyết Lệ lão ma, chúng ta cũng sẽ bẩm báo đúng sự thật lên tông môn."

Chào hỏi xong xuôi, Diệp Trường Thanh cáo từ rời đi. Hắn khom lưng khuỵu gối, lại lần nữa nằm bò trên lưng Tiểu Bạch. Chứng kiến toàn bộ quá trình ấy, khóe miệng của mấy vị sư huynh không khỏi co giật."Sao tự nhiên lại mất sạch vẻ tiên khí thế này nhỉ..."

Một tay hắn ôm lấy cổ Tiểu Bạch, tay kia vẫy vẫy chào mấy người họ.

"Chư vị sư huynh, đệ xin cáo từ."

Ngay sau đó, Tiểu Bạch vỗ mạnh cánh, "vút" một cái đã bay đi xa.

Dọc đường bình an vô sự đến tận Nhất Nguyên thành. Diệp Trường Thanh nhảy từ trên lưng Tiểu Bạch xuống, mỉm cười xoa đầu nó.

"Ngươi ở ngoài thành đợi ta nhé."

Tiểu Bạch kêu lên một tiếng tỏ ý đã hiểu, lúc này Diệp Trường Thanh mới rảo bước vào thành.

Diệp Trường Thanh không mấy quen thuộc với Nhất Nguyên thành. Hắn bái nhập Đạo Nhất tông đã hơn một năm, nhưng số lần đến đây chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng dù sao cũng là đại thành sầm uất bậc nhất Đông Châu, Nhất Nguyên thành quả thực vô cùng phồn hoa.

Tường thành cao sừng sững. Bước qua cổng thành, đường phố tấp nập người qua kẻ lại, hàng quán hai bên san sát với đủ mọi mặt hàng.

Dọc đường đi, hắn nhận thấy tu sĩ ở Nhất Nguyên thành cũng không hề ít.

Dân số toàn Nhất Nguyên thành lên tới hàng triệu người, hai tòa thành lân cận là Nhị Nguyên thành và Tam Nguyên thành cũng xấp xỉ như vậy.

Ở Nhất Nguyên thành, chỉ cần có tiền thì hầu như không có thứ gì là không mua được.

Bất luận là vật dụng phàm tục hay thiên tài địa bảo dành cho tu sĩ, tất cả đều có đủ.

Hắn thong thả dạo bước, đầy hứng thú nhìn đông ngó tây. Một tòa thành mang đậm phong thái cổ kính thế này khiến Diệp Trường Thanh vô cùng thích thú.

Xung quanh cũng có không ít tu sĩ chú ý tới hắn. Hết cách rồi, ai bảo trên người hắn đang mặc y phục đệ tử Đạo Nhất tông cơ chứ, muốn không gây chú ý cũng khó.

Chỉ là khi nhận ra đây chỉ là một đệ tử tạp dịch của Đạo Nhất tông, rất nhiều người lập tức mất đi hứng thú, đặc biệt là đám tu sĩ kia.

Diệp Trường Thanh cũng chẳng bận tâm, bản thân hắn vốn không có hứng thú làm quen với bọn họ.

Dọc đường, hắn tiện thể nếm thử không ít món ăn đặc sản của Nhất Nguyên thành, ngon có dở có, nhưng với Diệp Trường Thanh mà nói, chủ yếu là ăn cho biết vị.

La cà một hồi, rốt cuộc hắn cũng tìm được một cửa tiệm bán gia vị.

Vừa bước vào trong, thấy Diệp Trường Thanh, chưởng quỹ lập tức tươi cười rạng rỡ ra đón:

"Tiên sư cần mua gì ạ?"

Liếc mắt một cái đã nhận ra Diệp Trường Thanh là đệ tử Đạo Nhất tông. Phải công nhận, cái danh Đạo Nhất tông ở đây cực kỳ hữu dụng, dù chỉ là đệ tử tạp dịch đi chăng nữa.

Ít nhất đối với đại đa số phàm nhân, đệ tử tạp dịch của Đạo Nhất tông cũng đã là tồn tại khiến họ phải ngước nhìn rồi.

Lựa chọn một hồi, gia vị ở tiệm này khá đầy đủ, chất lượng cũng không tệ, có thể coi là hàng thượng phẩm.

Sau khi mua đủ những loại gia vị cần thiết, hắn trả tiền, thu hết vào Bách Nạp đại rồi quay người rời đi.

Mua sắm xong xuôi, Diệp Trường Thanh chuẩn bị rời thành.

Cùng lúc đó, trên đỉnh Thần Kiếm phong, Lục Du Du đang tỉ thí cùng Tam sư huynh Từ Kiệt.

Chỉ là liên tiếp giao thủ mấy hiệp, người thua đều là Lục Du Du.

Tuy tu vi của Từ Kiệt quả thực cao hơn Lục Du Du, nhưng trong lúc giao thủ, hắn đã áp chế tu vi xuống ngang bằng với nàng.

Trước kia ở cùng cảnh giới, hắn muốn đánh bại Lục Du Du cũng không hề dễ dàng, vậy mà hôm nay lại liên tiếp giành chiến thắng một cách quá đỗi nhẹ nhàng.

Nguyên nhân chính là vì Lục Du Du cứ mải phân tâm.

Đã sớm nhận ra sự bất thường của sư muội, sau khi tung một kiếm phá vỡ lớp phòng ngự của nàng, Từ Kiệt nghi hoặc hỏi:

"Sư muội có tâm sự gì sao?"

"A, không có, muội không có."

Nghe vậy, Lục Du Du vội vàng lắc đầu, tỏ ý mình chẳng có tâm sự gì cả. Chẳng lẽ nàng lại đi nói cho Từ Kiệt biết, bản thân vì quá đói bụng nên mới không có tâm trí luyện tập hay sao?Rõ ràng mới ăn trưa xong chừng hơn một thời thần, vậy mà Lục Du Du đã đứng ngồi không yên, trong đầu giờ đây toàn là Diệp Trường Thanh.

Nàng chỉ thấy thời gian trôi qua sao mà chậm chạp, cớ gì đợi mãi vẫn chưa tới giờ dùng bữa tối cơ chứ.

Từ Kiệt dĩ nhiên không tin lời này. Bộ dạng kia rõ ràng là đang nặng trĩu tâm sự, hơn nữa... khóe miệng tiểu sư muội hình như đang chảy nước miếng thì phải?

"Thật sự không có sao? Vậy tiểu sư muội, muội chảy nước miếng làm gì thế kia?"

"Á... Muội... Tam sư huynh, huynh nhìn nhầm rồi! Hôm nay tới đây thôi, muội về trước đây!"

Vội vàng lau vệt nước miếng bên khóe miệng, Lục Du Du lập tức co giò bỏ chạy. Nhìn theo bóng lưng nàng, Từ Kiệt hơi nhíu mày. Nha đầu này chắc chắn có vấn đề, hai ngày nay lúc nào cũng kỳ kỳ quái quái, đã vậy hình như cứ đến một giờ nhất định là lại chẳng thấy tăm hơi đâu.

Bạn đang đọc [Dịch] Ta Là Trù Thần, Cả Tông Môn Đều Thèm Đến Phát Khóc của Cửu Ngữ

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    5h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!