Hà Lộ đi theo Liễu Sương xuống chân núi, vừa ra khỏi động phủ của Hồng Tôn thì tình cờ chạm mặt Từ Kiệt.
Thấy hai người Liễu Sương, Từ Kiệt chủ động lên tiếng chào hỏi:
"Nhị sư tỷ, tỷ đang định đi đâu vậy...?"
"Người của Lạc Hà tông, bảo là có hôn ước với một đệ tử tạp dịch của Thần Kiếm phong chúng ta, đến tìm sư phụ để từ hôn."
Liễu Sương thản nhiên đáp. Nghe vậy, Từ Kiệt khẽ liếc nhìn Hà Lộ.
Đối diện với Từ Kiệt trong bộ bạch y cùng khí chất xuất chúng, hai má Hà Lộ hơi ửng đỏ, cúi đầu thẹn thùng nói:
"Hà Lộ bái kiến sư huynh."
Từ Kiệt chỉ hờ hững gật đầu, rồi quay sang nhìn Liễu Sương nói:
"Vậy đi chung đi, vừa hay tiện đường."
Từ Kiệt vốn định đến nhà ăn, tuy bây giờ vẫn còn sớm nhưng đằng nào cũng rảnh rỗi, cứ đến giành chỗ trước cho chắc ăn.
Liễu Sương không phản đối, ba người liền đi cùng nhau. Chỉ có điều trên đường đi, Hà Lộ cứ lén lút đánh giá Từ Kiệt.
Đây chính là đệ tử thân truyền của Đạo Nhất tông sao, quả nhiên là tuổi trẻ tài cao. Đạo lữ tương lai của Hà Lộ nàng chắc chắn cũng phải là nhân trung long phụng thế này mới xứng.
Hà Lộ thầm nghĩ trong lòng, thế nhưng Từ Kiệt lại hoàn toàn chẳng buồn đoái hoài gì đến nàng.
Khi đến chân núi, hơn mười đệ tử Lạc Hà tông đi cùng Hà Lộ đã đứng chờ sẵn ở đó.
Bọn họ là đệ tử nội môn của Lạc Hà tông, đương nhiên không có tư cách bước vào động phủ của Hồng Tôn, thế nên được sắp xếp nghỉ ngơi tại phòng khách ở lưng chừng núi.
Thấy Hà Lộ xuất hiện, mọi người đều tỏ ý muốn đi cùng nàng, thậm chí có đệ tử còn ngông cuồng lên tiếng:
"Sư tỷ yên tâm, lần này có bọn ta ở đây, nhất định sẽ khiến tên tiểu tử kia biết khó mà lui."
"Đúng thế, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, khu khu một tên đệ tử tạp dịch làm sao xứng với Hà Lộ sư tỷ."
Lời lẽ của đám đệ tử này ngập tràn sự khinh bỉ dành cho Diệp Trường Thanh. Chỉ là bọn họ hoàn toàn không nhận ra rằng, nơi này dù sao cũng là địa bàn của Đạo Nhất tông. Ở trên địa bàn của người ta, ngay trước mặt người ta mà lại dám sỉ nhục đệ tử Đạo Nhất tông như thế.
Dù chỉ là một đệ tử tạp dịch, nhưng xét cho cùng thì vẫn là người của Đạo Nhất tông!
Cho nên, nghe thấy những lời ấy, Liễu Sương lập tức hừ lạnh một tiếng, một luồng hàn khí từ trên người nàng tỏa ra ngoài.
Cảm nhận được cái lạnh thấu xương, đám đệ tử Lạc Hà tông mới giật mình nhận ra mình đã lỡ lời, vội vàng ngậm chặt miệng lại. Hà Lộ càng chủ động lên tiếng tạ tội:
"Xin sư tỷ thứ tội, bọn họ không có ý đó đâu."
Nghe vậy, Liễu Sương lạnh lùng liếc nhìn Hà Lộ, cất lời: "Đừng để ta nghe thấy những lời tương tự thêm một lần nào nữa. Còn nữa, ngươi muốn từ hôn thì phải đưa ra bồi thường."
Ban đầu nàng vốn chẳng thèm bận tâm, nhưng bây giờ, Hà Lộ muốn từ hôn thì nhất định phải bồi thường.
Về điều này, Hà Lộ không mảy may do dự, gật đầu đồng ý:
"Sư tỷ nói phải."
Chẳng buồn để ý tới đám đệ tử Lạc Hà tông nữa, Liễu Sương tiếp tục đi xuống chân núi. Phía sau nàng, đám đệ tử Lạc Hà tông lúc này ai nấy đều im bặt, không một ai dám ho he thêm nửa lời.
"Đệ nói này, sao tỷ lại đi quản mấy chuyện bao đồng này vậy?"
Từ Kiệt tỏ vẻ không mấy bận tâm, vừa sóng vai đi cùng Liễu Sương vừa hờ hững hỏi.
"Sư phụ giao."
Liễu Sương dĩ nhiên chẳng muốn bận tâm đến mấy việc vặt vãnh này, nhưng sư phụ đã lên tiếng thì nàng cũng hết cách.
"Thế à, may mà sư phụ không gọi đệ."Từ Kiệt thầm thấy may mắn vì Hồng Tôn không giao việc này cho mình phụ trách. Nghe thế, Liễu Sương khó chịu liếc hắn một cái, tên này đang hả hê trên nỗi đau của người khác đấy à?
Dọc đường đi, đông đảo đệ tử Thần Kiếm phong xung quanh ai nấy đều mang vẻ vội vã, thậm chí có người còn trực tiếp thi triển thân pháp để đi đường.
Chứng kiến cảnh này, đám đệ tử Lạc Hà tông đều lấy làm lạ, rốt cuộc có chuyện gì mà phải vội vã đến thế?
Bọn họ dĩ nhiên không biết rằng, những đệ tử này đều đang vội vã chạy đến hỏa phòng. Lúc này vẫn còn cách giờ cơm một khoảng thời gian, bằng không đợi đến sát giờ cơm, cảnh tượng vô số đệ tử chạy thục mạng trên đường mới thực sự gọi là đặc sắc.
Quả thực là Bát tiên quá hải, mỗi người tự hiển thần thông.
Khi đến tận khu vực của đệ tử tạp dịch, Liễu Sương mới lên tiếng hỏi:
"Kẻ đó tên là gì?"
Lúc trước nàng quên khuấy mất việc hỏi xem đối tượng hôn ước của Hà Lộ là ai, đến tận bây giờ mới nhớ ra.
Cùng lúc đó, một vài đệ tử đi ngang qua trên đường chạy tới hỏa phòng, khi trông thấy nhóm người Liễu Sương cũng tò mò dừng chân đứng xem.
Chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra đám người Hà Lộ là đệ tử Lạc Hà tông, bọn họ không khỏi tò mò xem đối phương đến Đạo Nhất tông để làm gì.
Hỏi thăm một chút mới biết, hóa ra đám người này tới đây để hủy hôn, mà đối tượng lại là một đệ tử tạp dịch.
Dưới ánh mắt chăm chú của không ít đệ tử Thần Kiếm phong, Hà Lộ thành thật đáp:
"Diệp Trường Thanh, là đệ tử hỏa phòng của Thần Kiếm phong."
Vốn dĩ đây chỉ là một câu trả lời hết sức bình thường, thế nhưng lời này vừa thốt ra, Liễu Sương chợt ngẩn người, Từ Kiệt ở bên cạnh cũng giật mình sửng sốt, cùng với vô số đệ tử ngoại môn, nội môn Thần Kiếm phong xung quanh cũng vậy.
Tất cả đều ngơ ngác đứng chết trân tại chỗ. Cho đến khi hoàn hồn trở lại, Liễu Sương mới tiếp tục lên tiếng:
"Đối tượng hôn ước của ngươi là Diệp Trường Thanh? Ngươi muốn hủy hôn với hắn?"
Không biết có phải là ảo giác hay không, Hà Lộ cứ có cảm giác Liễu Sương lúc này còn lạnh lẽo hơn ban nãy. Hơn nữa, trong luồng băng hàn khí này, sao dường như còn ẩn chứa một tia sát ý?
Có lẽ là mình cảm nhận sai rồi, Hà Lộ liên tục tự an ủi bản thân, đồng thời gật đầu đáp:
"Đúng vậy, gia tộc của ta và Diệp Trường Thanh kia là thế giao, từ nhỏ trưởng bối trong nhà đã định sẵn hôn ước cho hai người bọn ta."
"Thế nhưng bây giờ hắn chẳng qua chỉ là một đệ tử tạp dịch, hôn ước năm đó hiện tại nhìn lại quả thực là một lựa chọn sai lầm, cho nên................."
Hà Lộ muốn giải thích cho rõ ràng, nhưng căn bản không đợi nàng nói hết câu, Liễu Sương đã trực tiếp ngắt lời:
"Câm miệng."
Dứt lời, chỉ thấy trên người Liễu Sương dâng trào dao động linh lực, cùng lúc đó, một luồng băng hàn chi lực quét qua xung quanh. Sự lạnh giá đến tột cùng khiến đám đệ tử Lạc Hà tông và Hà Lộ không khỏi rùng mình một cái.
Không hiểu vì sao Liễu Sương lại đột nhiên nổi giận như vậy, đám đệ tử Lạc Hà tông vẫn còn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Hà Lộ vừa định mở miệng thì Từ Kiệt ở bên cạnh cũng khẽ nheo hai mắt lại, trong đáy mắt lóe lên một tia nguy hiểm, lên tiếng:
"Hóa ra là Trường Thanh sư đệ à. Nói như vậy là ngươi cảm thấy Trường Thanh sư đệ không xứng với ngươi, muốn đơn phương hủy hôn sao?"
Nghe Từ Kiệt nói vậy, Hà Lộ vẫn chưa kịp phản ứng lại, vô thức gật đầu đáp:
"Dù sao chênh lệch thân phận giữa hai người bọn ta bây giờ.................."
Nàng còn muốn giải thích thêm, nhưng một đệ tử Lạc Hà tông đứng bên cạnh lại liên tục giật giật ống tay áo của nàng.
Thấy vậy, Hà Lộ bất mãn quay đầu lại khẽ quát:
"Làm gì đấy?"
Nghe thế, vị đệ tử Lạc Hà tông này đưa mắt ra hiệu về phía xung quanh, ý bảo Hà Lộ hãy quan sát tình hình của đám đệ tử Đạo Nhất tông xung quanh trước đã.Nhìn theo ánh mắt của tên đệ tử nọ, Hà Lộ mới phát hiện ra, vô số đệ tử Đạo Nhất tông vốn đang vây xem xung quanh, chẳng biết từ lúc nào ánh mắt nhìn nhóm người các nàng đã trở nên cực kỳ bất thiện.
Cứ như thể đôi bên có thù oán gì vậy, luồng hàn ý trong mắt bọn họ khiến lòng Hà Lộ chợt trầm xuống, đồng thời cũng nghi hoặc không thôi.
Đám đệ tử Thần Kiếm phong này bị sao vậy? Sao tự dưng lại biến thành bộ dạng này, cứ như thể nàng có thâm thù đại hận với bọn họ không bằng.
Vừa rồi nàng đâu có nói gì sai, chẳng qua chỉ nhắc đến chuyện của Diệp Trường Thanh thôi mà.
Tên đệ tử Lạc Hà tông bên cạnh bèn dè dặt hạ giọng:
"Sư tỷ, vị hôn phu kia của tỷ rốt cuộc có đúng là tạp dịch đệ tử không vậy?"