Hà Lộ đầu tóc rũ rượi, mặt mũi bầm dập, giận dữ trừng mắt nhìn Diệp Trường Thanh. Ngoài sự phẫn nộ, trong ánh mắt nàng còn ngập tràn vẻ uất ức, đôi mắt đã đỏ hoe.
"Chuyện đó... lấy miếng giẻ bó chân ra trước đã."
Hắn nói với Từ Kiệt, cứ bịt miệng thế này thì làm sao mà nói chuyện. Nghe vậy, Từ Kiệt gật đầu, hô to với đám đệ tử xung quanh:
"Giẻ bó chân của ai thì qua đây lấy đi."
Từ Kiệt trưng ra vẻ mặt ghét bỏ, hoàn toàn không muốn đụng vào miếng giẻ kia. Thấy cảnh này, Hà Lộ tức đến mức không nhịn được mà phát ra những tiếng ú ớ.
Mẹ nó chứ, ngươi đến chạm vào còn không muốn, vậy mà dám nhét vào miệng ta?
"Từ sư huynh, của đệ, của đệ."
Rất nhanh, một nam đệ tử bước ra từ trong đám đông, nhìn xuống quả thực thấy một bên chân của hắn không quấn giẻ.
Hắn đi tới trước mặt Hà Lộ rút miếng giẻ bó chân ra. Tức thì, nàng không kìm được mà nôn khan liên tục.
Phải mất một lúc lâu mới dịu lại, ngay sau đó nàng liền giận dữ trừng mắt nhìn Diệp Trường Thanh, quát:
"Diệp Trường Thanh, ngươi... ngươi dám chơi xỏ ta!"
Theo suy nghĩ của Hà Lộ, nhất định là Diệp Trường Thanh đã cho đám đệ tử này lợi lộc gì đó nên bọn họ mới nhắm vào nàng như vậy. Tất cả chuyện này đều do một tay hắn sắp đặt.
Thấy vậy, Diệp Trường Thanh cạn lời, hắn thực sự chẳng làm cái gì cả mà.
Hơn nữa, dù có đoán mò thì cũng phải suy xét đến thực tế một chút chứ. Hắn chỉ là một tạp dịch đệ tử, lấy đâu ra bản lĩnh sai khiến ngần ấy người làm việc cho mình, chưa kể trong đó còn có hai vị thân truyền đệ tử nữa.
"Đầu óc ngươi không sao đấy chứ?"
Hắn dùng ánh mắt "quan tâm" nhìn Hà Lộ, thầm nghĩ chẳng lẽ đầu óc nàng ta bị đánh hỏng luôn rồi.
Cùng lúc đám người Hà Lộ bị khiêng tới trước mặt Diệp Trường Thanh, tại Chủ phong, Du Lệ không gặp được tông chủ Tề Hùng mà do Tam trưởng lão ra mặt tiếp đón. Đúng lúc này, bà ta nhận được truyền tin của Hà Lộ.
Sắc mặt Du Lệ tức thì trở nên cực kỳ khó coi.
Ngay khi vừa bị đánh, Hà Lộ đã tìm cơ hội liên lạc với sư tôn của mình.
Thấy Du Lệ đột nhiên biến sắc, Tam trưởng lão ngồi ở ghế chủ tọa lấy làm lạ hỏi:
"Sư muội có chuyện gì sao?"
Mọi người đều là tu sĩ chính đạo, hơn nữa quan hệ giữa hai tông môn cũng không tồi, cho nên bình thường đều xưng hô sư huynh sư muội để tỏ ra thân thiết.
Đối mặt với câu hỏi của Tam trưởng lão, Du Lệ sầm mặt nói:
"Lần này muội đến đây chẳng phải là vì chuyện của đồ đệ mình hay sao."
"Ừm, trước đó muội đã nói rồi."
"Thế nhưng bây giờ, đồ đệ của muội lại bị người của Thần Kiếm phong đánh rồi."
Hả? Nghe vậy, Tam trưởng lão ngẩn ra. Vừa rồi chẳng phải vẫn còn êm đẹp sao, hơn nữa lão cũng đã đánh tiếng cho Hồng Tôn sư đệ rồi, sao lại còn bị đánh được?
Trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng Tam trưởng lão vẫn mở lời:
"Vậy để huynh đi cùng sư muội một chuyến tới Thần Kiếm phong."
Dù sao đây cũng là địa bàn của Đạo Nhất tông, lại còn bị đệ tử bổn tông đánh, Tam trưởng lão cân nhắc một phen, cảm thấy mình nên đích thân đi một chuyến.
Nghe vậy, Du Lệ không từ chối, gật đầu đáp:
"Vậy làm phiền sư huynh rồi."
"Khách sáo làm gì, đi, chúng ta mau tới đó xem sao."
Ngay lập tức, Tam trưởng lão và Du Lệ vội vã chạy thẳng đến Thần Kiếm phong. Trong khi đó, tại hỏa phòng Thần Kiếm phong, Diệp Trường Thanh đang đứng trước mặt Hà Lộ, bình tĩnh lên tiếng:
"Ngươi muốn hủy hôn, ta không đồng ý, có điều..."
"Diệp Trường Thanh, ta tuyệt đối không đời nào chấp nhận mối hôn sự này! Trước kia không thể, bây giờ lại càng không thể! Ngươi dở trò hèn hạ thế này chỉ càng khiến Hà Lộ ta thêm coi thường ngươi mà thôi. Đừng tưởng làm vậy là có thể bắt ta khuất phục, ta...""Bịt lại đi."
Nữ nhân này có bệnh, lại còn tự cao tự đại quá mức. Hắn còn chưa nói hết câu, nàng ta đã tự biên tự diễn ra cả một màn kịch trong đầu.
Diệp Trường Thanh chẳng buồn nghe nàng nói nhảm, bảo Từ Kiệt ở bên cạnh trước tiên cứ bịt miệng nàng lại cho yên tĩnh, đợi hắn nói xong đã.
Nghe vậy, Từ Kiệt quay sang bảo nam đệ tử lúc nãy:
"Lại đây, bịt miệng nàng ta lại."
"Rõ, Từ sư huynh."
Ngay sau đó, mặc cho Hà Lộ giãy giụa chửi rủa, miếng giẻ bó chân lại một lần nữa nhét chặt vào miệng nàng.
"Thần Kiếm phong các ngươi khinh người quá đáng, ta nhất định sẽ bẩm báo sư tôn, ta... ư ư ư..."
Ổn rồi, giẻ bó chân vừa nhét vào miệng, thế giới tức thì trở nên yên tĩnh. Lúc này Diệp Trường Thanh mới có thể thoải mái nói chuyện.
Từ trên cao nhìn xuống Hà Lộ đang không ngừng giãy giụa, Diệp Trường Thanh thong thả nói tiếp:
"Hủy hôn là chuyện không thể nào, nhưng nói thật, ta đối với ngươi cũng chẳng có chút cảm giác gì. Như vậy đi, ta viết một bức hưu thư giao cho ngươi mang về, hôn ước giữa hai chúng ta tự nhiên sẽ bị phế bỏ."
Hủy hôn thì tuyệt đối không hủy, nhưng hưu thê thì được.
Nghe xong lời này, hai mắt Hà Lộ tức thì đỏ hoe, vẻ mặt ngỡ ngàng nhìn Diệp Trường Thanh, dường như hoàn toàn không dám tin hắn lại có thể thốt ra những lời như vậy.
"Sư huynh, phiền huynh lấy ra, để nghe xem nàng ta muốn nói gì."
Dứt lời, Diệp Trường Thanh ra hiệu cho đệ tử kia lấy miếng giẻ bó chân ra.
"Diệp Trường Thanh, ngươi nói cái gì?"
Câu đầu tiên thốt ra đã là lời chất vấn. Đối với chuyện này, Diệp Trường Thanh điềm nhiên đáp:
"Ta nói, hủy hôn là không thể, hưu thê thì được."
Hưu thê... Diệp Trường Thanh vậy mà muốn hưu nàng! Nghe thấy lời này, Hà Lộ trừng mắt nhìn chằm chằm Diệp Trường Thanh, vẻ mặt hận không thể xé xác hắn ra làm hai.
Vốn mang bản tính cao ngạo từ nhỏ, làm sao Hà Lộ có thể dung nhẫn chuyện bị hưu thê xảy ra cơ chứ. Nàng lập tức gào lên chửi rủa chẳng khác nào một mụ chanh chua:
"Diệp Trường Thanh, ngươi dám hưu ta? Sao ngươi dám..."
"Bịt lại."
Lời còn chưa dứt, miệng nàng lại một lần nữa bị giẻ bó chân bịt kín, âm thanh tức thì ngưng bặt. Nhìn lại Hà Lộ, khóe mắt đã lăn dài hai hàng lệ uất ức.
Nhục nhã, nhục nhã tới cực điểm! Nghĩ lại Hà Lộ nàng từ nhỏ đến lớn, đã bao giờ phải chịu đựng nỗi nhục nhã lớn đến nhường này.
Có điều lúc này cũng chẳng ai thèm để ý đến nàng, Liễu Sương đang trò chuyện cùng Diệp Trường Thanh.
"Theo ta thấy thì cứ trực tiếp giết quách cho xong."
Liễu Sương quả nhiên dứt khoát, mà nhìn dáng vẻ của nàng, rõ ràng là thực sự dám làm. Nghe vậy, Từ Kiệt ở bên cạnh vội vã can ngăn:
"Sư tỷ bình tĩnh một chút, giết bọn họ e là khó ăn nói, nhất là với Chủ phong bên kia."
"Thế thì đã sao? Hãm hại đệ tử Đạo Nhất tông, phá hoại đạo tâm đệ tử Thần Kiếm phong ta, câu kết với yêu ma, lẽ nào bấy nhiêu đó còn chưa đủ khép bọn chúng vào tội chết?"
Liễu Sương mặt không đổi sắc thản nhiên nói. Khóe miệng Từ Kiệt giật giật, nữ nhân này đúng là dám nói thật.
"Nhưng sư tôn của nữ nhân này còn..."
"Thế thì giết luôn một thể. Đệ tử câu kết yêu ma, sư phụ chắc chắn cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì."
Khá lắm, giết Hà Lộ còn chưa đủ, ngay cả sư tôn người ta mà nàng cũng đòi giết luôn.
Từ Kiệt chỉ thấy mí mắt giật thót, liên tục lắc đầu nói:
"Chắc không cần thiết đến mức đó đâu."
"Vậy thì chôn đi, sống không thấy người, chết không thấy xác."
"Chuyện này..."Nghe Liễu Sương bàn chuyện giết người giấu xác, ra tay thần không biết quỷ không hay, Diệp Trường Thanh sa sầm mặt mày. Đây thật sự là lời mà đệ tử danh môn chính phái có thể thốt ra sao?
Càng hoang đường hơn là, đám đệ tử Thần Kiếm phong xung quanh chẳng những không ai phản đối, ngược lại còn nhao nhao hiến kế:
"Đệ thấy Nhị sư tỷ nói đúng đó, cứ chôn quách đi là xong, đến lúc đó cứ bảo bọn họ tự rời đi rồi."
"Ừm, cách này được đấy, có điều chỗ chôn xác phải chọn cho kỹ."
"Chôn ở hậu sơn đi, không ai tìm được đâu."
"Không ổn, huynh thấy nên chọn chỗ nào không thể lục soát ấy. Hay là chôn ở hậu viện Chấp Sự đường? Chỗ đó chắc chắn chẳng ai ngờ tới đâu."
Nghe xem, đây là cái loại lời lẽ tàn độc gì thế này! Đám đệ tử Lạc Hà tông cùng Hà Lộ nghe vậy, đứa nào đứa nấy đều sợ đến mức mặt mày tái mét. Đây mà là thủ lĩnh chính đạo Đông Châu sao? Ma tông e rằng cũng chỉ đến thế là cùng.