Địch Phong không chút sợ hãi, hắn bước qua bước lại vài vòng, chỉ cười lạnh.
"Được rồi, Âu Dương Chính, mấy lời này của ngươi đem đi lừa gạt trẻ lên ba thì được, chứ trước mặt bổn tướng quân, ta khuyên ngươi tốt nhất nên cất đi thì hơn."
Hắn nắm chắc mười phần rằng Tiêu Vạn Bình sẽ thả mình đi.
Một vị hoàng đế ngự giá thân chinh, nếu không màng đến sống chết của thuộc hạ, sau này làm sao có thể khiến quân lệnh nghiêm minh?