Tận mắt chứng kiến Phạm Trác tử trận, Lưu Khang không kìm được buông tiếng thở dài.
“Bệ hạ, xin người chớ làm khó gia quyến hắn.” Lão lập tức đứng ra cầu tình.
“Hoàng bá phụ, trẫm đâu phải kẻ lạm sát vô tội!” Tiêu Vạn Bình đáp lời.
Hắn nhìn Lưu Khang, thấy mặt mũi lão bầm dập tím tái, còn dính đầy vết máu.