Cuối cùng Từ Tất Sơn cũng ngước mắt lên nhìn Tiêu Vạn Bình.
Thấy vẻ mặt cười cợt nhả của hắn, hoàn toàn chẳng để lời mình nói vào tai.
Trong lòng gã không khỏi cười khẩy.
Đúng là một tên hoàng tử ngu ngốc sống trong nhung lụa, không biết trời cao đất dày.