“Biểu ca? Sao huynh lại tới đây?”
Khác với vẻ kích động của Lý Tầm Hoan, Lâm Thi Âm tuy có phần ngạc nhiên, nhưng ngoài ra dường như cũng không có cảm xúc gì quá đặc biệt. À, cũng không hẳn, vành mắt nàng vẫn còn hơi đỏ.
Trần Bình An ghé lại gần Kinh Nghê, nhỏ giọng hỏi: “Nàng ấy vừa khóc sao?”
Cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của nam nhân bên cạnh, tim Kinh Nghê bất giác đập nhanh hơn đôi chút, song nàng vẫn cố giữ vẻ bình thản, đáp: “Nàng ấy đọc một quyển thoại bản, đọc đến mức khóc luôn.”