“Hừ, cứu dân độ thế? Chẳng qua chỉ là làm màu cho hoàng gia xem mà thôi, nói êm tai đến mấy thì có tác dụng gì.”
Đúng lúc này.
Một giọng nói trong trẻo xen lẫn vài phần ngạo khí chợt vang lên, lấn át cả tiếng ồn ào huyên náo dưới lầu.
Trần Hạo tựa người bên cửa sổ nhìn sang, kẻ vừa lên tiếng là một vị công tử trẻ tuổi vận cẩm bào màu nguyệt bạch.