Chỉ thấy, chẳng biết từ lúc nào, mặt trời và mặt trăng trên trời đã hoàn toàn trùng lên nhau.
Ánh dương nóng rực và ánh trăng thanh u quấn quýt lấy nhau, tầm nhìn trở nên u ám như bị phủ một lớp màn mỏng, cả vùng đất cháy loang lổ một màu vàng úa kỳ dị.
Điều kỳ lạ hơn là sau khi Vô Vọng Phật vẫn lạc, những thi thể bị “Vãng Sinh Chú” cưỡng ép hồi sinh không hề ngã xuống. Ngược lại, ngày càng nhiều thi hài chui lên từ lòng đất, trên những bộ xương trắng hếu còn bắt đầu mọc ra gân màng và máu thịt!
Chúng vẫn giữ nguyên dáng vẻ trước lúc chết, có người của nhân tộc bị chém bay nửa cái đầu, có yêu ma bị phanh ngực, có kẻ chỉ còn nửa thân trên bò lết trên mặt đất, kéo theo sau là bộ lòng đẫm máu ———— dày đặc, nhìn không thấy điểm cuối!