Sở Diễm Ly vừa tỉnh lại, đầu óc còn chút mơ màng, ngây ngốc nhìn Trần Mặc.
Bỗng nhiên cảm thấy cơ thể có chút khác lạ, nàng chậm rãi cúi đầu nhìn xuống. Thoáng chốc, nàng ngẩn người, đôi mắt hạnh mở to, khuôn mặt bừng đỏ.
"Ngươi... ngươi đang làm cái gì vậy?!"
"Chữa bệnh chứ làm gì, không nhìn ra sao?"