“Trần đại nhân?”
Trần Mặc nghe tiếng bèn quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Hứa Thanh Nghi vận bạch y đứng dưới gốc ngân hạnh, trước ngực ôm một chồng sách, ánh mắt xa xăm nhìn hắn. Gió nhẹ thổi tung tà váy, trông nàng tựa như một đóa diên vĩ đang khẽ lay động.
“Hứa Tư Chính, đã lâu không gặp.” Trần Mặc mỉm cười vẫy tay.