Thẩm Dật Vân nhìn lên đầu thành, rồi lại quay sang nhìn người đứng cạnh mình. Hắn cảm thấy vị tri phủ đại nhân trẻ tuổi này không thể chỉ dùng bốn chữ "thủ đoạn thâm sâu" để hình dung nữa, mà phải gọi là quỷ dị mới đúng!
Trần Dĩnh cũng kinh hãi nhìn gã đàn ông bên cạnh. Nếu không phải đối phương đã dẫn họ thoát khỏi bạch vụ, nàng còn hoài nghi liệu hắn có phải là một thứ quái vật nào đó bước ra từ trong sương mù hay không.
Trần Khanh mặc kệ đám người, chỉ chăm chú nhìn về phía đầu thành. Lúc này, vị Trần Khanh áo trắng trên thành dường như cũng có cảm ứng, đưa mắt nhìn xuống bản thể. Ánh mắt hai người giao nhau, chỉ trong tích tắc, Trần Khanh đã nắm rõ cục diện trên thành!