Xem ra lần này là do hắn cứng rắn đòi đi cho bằng được. Ước chừng lão gia tử Uất Trì gia cũng nghĩ cứ thả tiểu hài tử này đến chỗ Tần quốc công để kiếm chút quân công chăng?
Vận khí đúng là tệ thật...
Vương Dã thầm lắc đầu, cũng lấy ra một miếng ngọc phù đưa tới: "Ta và Uất Trì quốc công là bằng hữu. Miếng ngọc phù này ngươi hãy giữ lấy. Chiến trường nơi đây hung hiểm, nếu gặp phải nguy cơ, hãy lập tức dùng máu tươi kích hoạt ngọc phù. Dù cách xa ngàn dặm ta cũng có thể cảm ứng được, sẽ tìm cách đến cứu ngươi."Thiếu niên nhìn miếng ngọc phù Vương Dã đưa tới nhưng không thèm nhận lấy, trên khuôn mặt tái nhợt nở nụ cười lạnh nhạt: “Nếu ta gặp chuyện, há lại cần một văn nhược thuật sĩ như ngươi đến cứu? Nếu vậy thì ta cũng chẳng còn mặt mũi nào mà sống sót trở về nữa!”