Chương 35: [Dịch] Ta Thiết Kế Thế Giới Yêu Ma

Quả là tự tin! (2)

Phiên bản dịch 6284 chữ

Chỉ còn lại một mình Ngụy Cung Trình đang ngẩn ngơ ở đó, miệng lẩm bẩm hai chữ: "Liễu Châu..."

"Trần đại nhân mời ngồi!" Uất Trì Bằng tuy là võ nhân, tính tình ngang tàng, nhưng đối với người mà ngay cả Ngụy Cung Trình và Vương Dã đều coi trọng thì hắn vẫn không dám khinh thường, đích thân rót trà mời.

Trần Khanh hơi ngẩn ra. Đối phương rót tổng cộng ba chén trà, chén cuối cùng là đưa cho tên phó tướng đứng sau lưng y, nhưng lại duy chỉ bỏ qua tên hộ vệ đi theo mình.

Hộ vệ kia là người do hoàng gia phái đến, hắn lại không nể mặt đến vậy sao?

Đối phương thất lễ nhưng Trần Khanh thì không dám, hắn vội vàng rót trà, quay lại nhìn người đứng sau lưng mình: "Vị huynh đệ này khát rồi chứ? Uống chén trà cho nhuận họng đi..."Tên thị vệ kia hơi ngẩn ra, im lặng không đáp. Trái lại, gã phó tướng mới đứng sau lưng Uất Trì Bằng lại cười khẩy: “Vị đại nhân này không biết sao?”

Trần Khanh sững sờ, vừa định hỏi biết cái gì thì thấy tên thị vệ kia chớp mắt. Đôi mắt y bỗng hóa thành màu trắng dã, tựa như được vẽ trên giấy, khiến hắn kinh hãi suýt chút nữa vứt luôn chén trà trong tay.

“Cũng phải, đại nhân không phải con em kinh thành, không biết một vài thường thức ở đây cũng là lẽ thường.” Khóe miệng gã phó tướng khẽ nhếch lên: “Toàn bộ Hắc giáp vệ trong kinh đều là người giả do một vị đại thuật sĩ trong cung dùng thuật thức tạo ra, đại nhân không cần bận tâm đến chúng...”

“Ra là vậy, quả đúng là đại thiên thế giới, không gì không có...” Trần Khanh phối hợp tỏ vẻ bừng tỉnh đại ngộ, nhưng đáy mắt lại thoáng qua tia nghi hoặc.

Đây nào phải thuật thức gì!

Trong lòng Trần Khanh lập tức phản ứng lại: Chỉ họa nhân, là Triệp Chỉ tiên sinh trong Ngũ đại yêu tượng!

Không ngờ triều đình lại dám dùng một con yêu vật để giám sát kinh thành, thật thú vị...

“Nói chuyện chính đi...” Uất Trì Bằng nhíu mày. Hắn không quen cái giọng điệu kiêu ngạo này của phó tướng, nhất là đối với bằng hữu của mình. Dù đối phương xuất thân hàn môn, nhưng đang trước mặt khách cũng không tiện dạy dỗ, đành phải lảng sang chuyện khác...

“Đại nhân định bắt đầu tra từ đâu?”

“Từ danh sách ứng viên đi...” Trần Khanh nhấp một ngụm trà, gật đầu: “Chỉ còn ba ngày nữa là đến kỳ Thái tử tuyển phi, nhân tuyển dự bị hẳn đã chốt xong. Thiên Diện Hồ muốn quấy nhiễu đợt tuyển phi này thì nhất định phải trà trộn trong số đó.”

Uất Trì Bằng gật đầu, vừa định khen có lý thì tên phó tướng bên cạnh đã chen ngang: “Vị tiểu đại nhân này có phải quá võ đoán rồi không? Nhỡ đâu con yêu hồ kia chỉ muốn gây hoảng loạn chứ không muốn mạo hiểm dấn thân vào thì sao?”

Trần Khanh nhíu mày. Cái gì mà tiểu đại nhân? Ta nhỏ chỗ nào?

“Cung Duyên...” Giọng Uất Trì Bằng lạnh băng: “Còn không biết quy củ như vậy thì cút về cho ta!”

Tên phó tướng sững sờ, vội vàng đứng dậy tạ tội, trong lòng đầy nghi hoặc. Chẳng phải đồn rằng Tướng quân rất coi thường văn nhân sao?

Trần Khanh bĩu môi, tiếp tục nói: “Ta vừa mới nhận lệnh tiếp quản vụ án, cũng không biết danh sách tuyển phi ra sao. Đại nhân có biết phải đến đâu để lấy không?”

Uất Trì Bằng ngẩn ra, gãi gãi đầu: “Chắc là đến Lễ bộ. Nhưng giờ này Lễ bộ e rằng đã tan sở rồi, để ta đưa ngươi đến thẳng chỗ Lễ bộ Thượng thư lấy vậy.”

Trần Khanh vừa định gật đầu thì thấy một gã tiểu tư vội vã chạy tới, dâng lên một bản danh sách: “Gia, là Ngụy Cung Trình tướng quân sai mang đến cho ngài.”

Trần Khanh cầm lấy xem qua rồi đặt lên bàn: “Là danh sách tuyển phi. Vẫn là Ngụy tướng quân chu đáo, đã sớm lo liệu ổn thỏa rồi.”

Uất Trì Bằng nghe vậy, ánh mắt thoáng vẻ thẫn thờ. Phải rồi, từ khi Cung Trình đi theo hắn, những việc vặt vãnh này hắn chưa từng phải bận tâm nữa.

Tên phó tướng tên Ngụy Cung Duyên bên cạnh thì sững sờ, đáy mắt lóe lên tia âm trầm. Người đã phế rồi mà còn nhảy nhót lung tung, có ích gì chứ?

“Đông thật đấy!” Trần Khanh nhíu mày. Trên danh sách ít nhất cũng có cả trăm người, Hoàng gia đây là đang tuyển chọn đại trà đấy à?

Thế này thì phải rà soát đến bao giờ?

“Gia!” Ngay khi Trần Khanh đang thầm than vãn trong lòng, gã tiểu tư ban nãy lại hớt hải chạy tới."Lại có chuyện gì nữa?" Tên phó tướng vẻ mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn hỏi.

"Là... là... Hình bộ thị lang Phỉ đại nhân, đang ở ngoài cửa nói muốn tìm Gia."

"Sao ngươi không nói sớm!" Tên phó tướng lập tức trừng mắt: "Còn không mau mời vào!!"

Dứt lời, hắn hấp tấp dẫn tên tiểu tư kia chạy ra phía cổng lớn. Phía sau, Uất Trì Bằng nhíu chặt mày. Hắn vốn không phải kẻ thích so đo tiểu tiết, nhưng tên phó tướng mới do Ngụy gia phái đến này thật sự khiến hắn có chút ngứa mắt...

Trần Khanh cũng câm nín, cái kiểu đối nhân xử thế này, rốt cuộc người trong nhà dạy dỗ kiểu gì vậy?

Là người ngoài, hắn cũng không tiện nói nhiều, đành chuyển chủ đề: "Nhìn phản ứng của vị tướng quân kia, vị Phỉ đại nhân này rất có danh tiếng sao?"

"Ừm..." Uất Trì Bằng gật đầu: "Hiện giờ trên triều đường, kẻ đang nổi danh nhất, một là Vương Dã, người còn lại chính là hắn."

"Ồ, ra là vậy..."

"Ngươi muốn chiêu mộ Ngụy Cung Trình?"

"Khụ..." Trần Khanh suýt chút nữa sặc nước trà: "Xa như vậy mà ngài cũng nghe thấy sao?"

"Tâm khí Cung Trình không thấp đâu, ngươi muốn chiêu mộ hắn e rằng hơi khó..."

"Ha ha, hạ quan chỉ thuận miệng nói vậy thôi..." Trần Khanh vội vàng cười xòa. Dù sao ngay trước mặt chủ nhân mà lại đi lôi kéo thuộc hạ cũ, bị nghe rõ mồn một thế này quả thực có chút ngượng ngùng.

"Chỉ là nghĩ Ngụy tướng quân tâm trạng không tốt, nếu không có việc gì khác thì có thể đến Liễu Châu giải sầu, chứ không có ý gì khác..."

"Nếu ngươi thật lòng muốn chiêu mộ hắn, ta sẽ nói giúp ngươi!"

Trần Khanh sững sờ: "Thật sao?"

"Nhưng còn phải xem bản lĩnh của ngươi đã!" Uất Trì Bằng cười: "Ngươi nhận chuyến sai sự này, có biết nó đại biểu cho điều gì không?"

"Đại biểu cho điều gì?"

"Đại biểu cho việc nếu thành công, ngươi sẽ đường hoàng là Liễu Châu tri phủ, còn nếu thất bại..." Nụ cười của Uất Trì Bằng trở nên có chút dữ tợn: "E rằng cái đầu trên cổ ngươi sẽ phải ở lại kinh thành này đấy!"

Trần Khanh ngẩn ra, lập tức đứng dậy, trịnh trọng hành lễ: "Vậy tướng quân phải hứa với ta đấy, nếu vụ án này thành công, ngài nhất định phải giúp ta thuyết phục hắn..."

Nụ cười của Uất Trì Bằng cứng lại, ánh mắt nhìn đối phương đầy vẻ kinh ngạc.

Trên triều đường biết bao kẻ tài giỏi còn không dám vỗ ngực cam đoan tìm được Thiên Diện Hồ, tên tiểu tử này... tự tin gớm thật!!

Bạn đang đọc [Dịch] Ta Thiết Kế Thế Giới Yêu Ma của Đệ Thất Cá Ma Phương

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    7h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!