Trần Khanh không do dự quá lâu, nhận lời mời của người lạ mặt trước mắt rồi ngồi xuống bên cạnh...
Thật tâm mà nói, hắn muốn qua chỗ Uất Trì Bằng hơn. Dù tên kia bị hồ xú nặng, có chút ảnh hưởng đến khẩu vị, nhưng dù sao hắn cũng thật lòng coi mình là bằng hữu, ngồi bên đó cũng tự tại hơn nhiều.
Nhưng làm vậy e là không nể mặt Phỉ Tuấn. Con người Phỉ Tuấn cũng khá tốt, kỳ thực Trần Khanh không muốn đắc tội.
Quan trọng hơn cả là người trước mắt này, chỉ nhìn phong thái đã biết địa vị không thấp. Khi chưa rõ lai lịch đối phương, tốt nhất không nên quét mặt mũi người ta. Hơn nữa, nhận lời mời của vị này thì dù là với Phỉ Tuấn hay Uất Trì Bằng cũng đều dễ ăn nói.