Nam nhai ở Liễu Châu có tên là Ngọc Tuyền lộ, sở dĩ có cái tên này là vì nó nằm gần một dòng sơn tuyền tự nhiên trên Nam Sơn. Khu vực có sơn tuyền bị quan phủ phong tỏa, nghiêm cấm người ngoài lấy nước. Ngày thường, chỉ những phu tử có danh vọng và phú hộ giàu nứt đố đổ vách mới có thể bỏ tiền mua thứ nước suối ngọt lành tự nhiên ấy từ quan phủ về pha trà, đây được xem là đặc quyền của giới quý tộc.
Hạng mục này cũng là một nguồn thu nhập không tồi của Liễu Châu quan phủ. Dẫu sao, người giàu tụ tập càng nhiều thì càng có lắm kẻ sẵn lòng vung tiền hưởng thụ. Người thường uống nước đun sôi hay nước suối cũng chẳng phân biệt được khác nhau chỗ nào, nhưng bọn họ lại cam tâm tình nguyện rải tiền tấn chỉ vì chút vị ngọt thanh ấy.
Ngay khi biết tin mình sẽ nhậm chức Liễu Châu tri phủ, Trần Khanh đã sớm có kế hoạch đối với dòng sơn tuyền kia. Hắn định phát triển thêm việc trồng trà và trái cây bằng nước suối để mở rộng nguồn thu. Đương nhiên, tài quyền béo bở này phải nắm chặt trong tay, đám thông phán và đồng tri được phái tới đừng hòng chấm mút được chút gì.
Thế nhưng cục diện hiện tại lại hoàn toàn khác xa dự tính. Đúng như lời Mã Nhị Nương nói, suốt dọc đường đi ngay cả một cái bóng ma cũng không thấy, khiến cõi lòng hắn lạnh toát!