Trần Khanh thấy mà buồn cười, bộ dạng khúm núm này của gã so với vẻ bề trên dạy đời hắn ban nãy đúng là một trời một vực. Tuy nhiên, hắn thừa biết dẫu mình có ban ân huệ thì đối phương cũng chẳng đời nào nhớ ơn.
Với cái tính cách hai mặt ba dao này, khi đến Lộc Linh huyện, gã ắt sẽ tìm mọi cách giữ chân các phu tử Liễu Châu đang chạy nạn ở đó, vừa để bảo toàn chính tích của bản thân, vừa tiện thể đạp lên đầu vị tri phủ cấp trên là hắn một cái.
Nhưng trong lòng hắn đã sớm có tính toán, nếu đối phương đã có ý đồ như vậy, thì cứ để gã toại nguyện đi...
"Liễu huynh nói phải." Trần Khanh gật đầu tán thành: "Liễu huynh tài khí phi phàm, nền tảng vững chắc. Năm xưa cũng nhờ huynh chỉ điểm tại Phu Tử Miếu, mới giúp văn chương của ta và Thôi Ngạn tiến thêm một bước. Nếu không, kẻ chưa từng bước chân vào Quốc Tử Giám như ta, thật sự chưa chắc đã đỗ được tiến sĩ khóa này!"