Dù vậy nàng cũng không quá để tâm, chỉ mỉm cười duyên dáng: "Có nên nói ra hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân phu quân, thiếp thân sẽ không can thiệp. Nhưng nếu chàng không nắm chắc được rủi ro và cơ duyên trong đó, thì có thể đi thỉnh giáo lão tổ. Phận làm vãn bối, đâu thể bắt trưởng bối phải hạ mình đến hỏi han được chứ."
Ngừng một chút, nàng lại tiếp lời: "Ở Hứa gia ta, ít nhất là trong ba đời đầu, nếu bọn họ có bí mật thì hẳn sẽ không giấu giếm làm của riêng. Bởi vì lão tổ luôn dốc toàn lực bồi dưỡng bọn họ. Còn về những đời sau, tình thân dần trở nên xa cách, trừ phi sở hữu thiên phú đặc biệt thu hút được sự chú ý của lão tổ, bằng không, Hứa thị tử đệ càng về sau muốn gặp mặt lão tổ một lần cũng khó như lên trời. Hứa gia ta không ép buộc mọi người phải giao nộp bí mật, điều duy nhất không thể dung thứ chính là sự phản bội."
"Vi phu hiểu rồi, chuyện này để ta suy nghĩ thêm."
"Vâng, vậy phu quân, chúng ta đi nghỉ thôi."