“Ta vẫn đang ấp đây, nhưng nó cứ ngủ li bì không chịu tỉnh thì ta cũng hết cách.”
Tiểu long ngư lầm bầm: “Hơn nữa, mỗi ngày ta có bao nhiêu là việc, lại còn phải đi làm phép giáng vũ, đâu thể rảnh rỗi cả ngày để trông nom nó.”
“Ta thấy ngươi vẫn nên tự mình ấp đi. Con long linh này chẳng thân cận với ta cho lắm, trên người nó còn có dấu vết tu luyện công pháp của nhân tộc các ngươi.”
“Sao ngươi không nói sớm?”