Lúc này, Dương Gian đang điên cuồng suy nghĩ đối sách.
Bởi vì trong lòng hắn thừa hiểu, mấy tiếng gõ cửa phát ra từ điện thoại ban nãy chắc chắn sẽ gọi lão nhân kia đến.
Mà một khi lão nhân kia xuất hiện, kết cục ra sao là điều hiển nhiên.
Diễn đàn, câu chuyện, tệp âm thanh lão nhân gõ cửa, còn cả chiếc điện thoại vừa gọi.
Mọi dữ kiện va đập hỗn loạn trong đầu Dương Gian. Hắn đã lờ mờ nắm được một chút quy luật, nhưng lại không cách nào suy tính ra thêm thông tin gì khác.
Suy cho cùng, đây là lần đầu tiên hắn gặp quỷ, trước kia chưa từng tiếp xúc, có thể sống sót đến bước này đã là quá giỏi rồi. Hắn đâu phải Phương Kính, kẻ tự xưng có thể biết trước mọi chuyện xảy ra trong tương lai.
"Khoan đã, Phương Kính... tương lai." Sắc mặt Dương Gian bỗng nhiên thay đổi: "Tấm giấy da dê kia!"
Hắn vội vàng móc từ trong túi áo ra tấm giấy da dê màu nâu sẫm nọ.
"Dương... Dương Gian, ngươi nhìn, nhìn bên kia kìa..." Đột nhiên, Trương Vĩ run rẩy chỉ tay về hướng trường học.
Dương Gian ngẩng đầu nhìn thoáng qua, tay chân tức thì lạnh toát.
Cách đó mấy trăm mét, một màn hắc ám đặc xịt như mực đang dần dần ăn mòn tới, cắn nuốt mọi vật cản trên đường. Mặt đất xung quanh bắt đầu mục nát, cây cối héo úa rữa nát, nền xi măng trở nên loang lổ mốc meo, cột đèn đường phủ đầy rỉ sét, lung lay sắp đổ.
Một lão nhân mặc trường sam đen, toàn thân nổi đầy thi ban, khuôn mặt xám xịt như tro tàn, ánh mắt vô hồn đang cứng đờ bước về phía này.
Từng bước, từng bước, không nhanh không chậm.
"Đáng chết, tới nhanh vậy sao?" Trái tim Dương Gian đập liên hồi.
"Dương Gian, bấy... bây giờ phải làm sao đây? Có phải chúng ta sắp chết rồi không?"
Trương Vĩ sợ đến mức nước mắt chực trào: "Ta không muốn chết đâu, ta còn trẻ như vậy, vẫn còn là trai tân mà! Dương Gian, ngươi mau nghĩ cách đi, Phương Kính nói sau này ngươi lợi hại lắm, ngươi nhất định có cách đúng không?"
"Chúng ta không thoát ra được nữa rồi đúng không?"
Vương San San ở bên cạnh cũng nắm chặt lấy cánh tay hắn đến mức khớp xương trắng bệch, khuôn mặt ngập tràn sợ hãi hỏi.
Triệu Lỗi nhìn thấy bóng tối đang áp sát thì sợ tới mức toàn thân run lẩy bẩy, không ngừng lùi lại phía sau muốn chạy trốn khỏi trường học. Nhưng vừa quay đầu, hắn lại phát hiện sau lưng cũng có một màn hắc ám đặc xịt đang ập tới.
Bốn bề đều đã bị bóng tối bao vây, căn bản không còn đường lui.
Lúc này Dương Gian chẳng rảnh bận tâm đến bọn họ, hắn vã mồ hôi hột, vội vàng mở tấm giấy da dê trong tay ra, cố gắng tìm kiếm vài thông tin then chốt trên đó.
Trên giấy da dê, một dòng chữ lớn rõ nét hiện ra trước mắt hắn: Ngày hai mươi hai tháng sáu, năm giờ sáng, trước mắt chúng ta lại một lần nữa xuất hiện quỷ vực, đúng vậy, con quỷ kia lại tới rồi...
Ngày hai mươi hai tháng sáu, năm giờ ba mươi phút sáng, tất cả chúng ta đều đã chết, không một ai sống sót.
Ta là Dương Gian, khi ngươi nhìn thấy dòng chữ này thì ta đã chết rồi.
"Ngươi dám trù ẻo bọn ta chết sao? Nói nhảm, nhất định có cách rời khỏi đây! Ban nãy khi ta bị kéo vào nhà vệ sinh, lão nhân kia không hề đuổi theo, ta muốn biết nguyên nhân. Nếu bây giờ ngươi không nói, ta sẽ tìm một xó nào đó chôn sống ngươi, cả đời này đừng hòng thấy ánh mặt trời nữa!"
Dương Gian nghiến răng nghiến lợi gầm lên, mang theo vài phần đe dọa.
Tấm giấy da dê trong tay dường như nghe hiểu câu này, nét chữ bên trên bắt đầu mờ dần, cuối cùng biến mất không còn tăm hơi, kế đó lại trồi lên một dòng chữ khác:"Chín giờ tối ngày hai mươi mốt tháng sáu, ta bị một con quỷ kéo vào nhà vệ sinh. Ta không chết, đó là vì bên trong có một con quỷ đáng sợ hơn, nơi ấy là một quỷ vực khác. Ta đã nhìn thấy vài thứ vô cùng kinh khủng, chỉ là lúc đó ta chưa hề nhận ra."
"Chín giờ rưỡi tối ngày hai mươi mốt tháng sáu, ta bị lạc trong nhà vệ sinh, nhưng lão nhân kia đã đến ngoài cửa. Lão gõ cửa, là đến tìm ta, nhưng ta lại không nghe thấy. Có lẽ nhờ vậy mà ta thoát khỏi một kiếp hẳn phải chết."
Đọc được dòng này, trong lòng Dương Gian chợt thắt lại.
Chẳng lẽ trước đó khi hắn bị lạc trong nhà vệ sinh, lão nhân kia vẫn luôn đứng bên ngoài gõ cửa sao?
Rất nhanh, trên giấy da dê lại tiếp tục hiện lên chữ viết.
"... Sau chuyện đó, ta đoán quỷ vực chính là mấu chốt để sống sót. Nếu có thể sử dụng quỷ vực, có lẽ ta sẽ có cơ hội sống sót, dẫu sao bây giờ ta cũng là... quỷ. Chu Chính nói không sai, chỉ có quỷ mới đối phó được quỷ, chỉ có một quỷ vực khác mới có thể thoát khỏi quỷ vực."
"Năm giờ mười lăm phút sáng ngày hai mươi hai tháng sáu, lão nhân kia xuất hiện. Ta cố gắng sử dụng quỷ vực nhưng thất bại, sức mạnh của ta vẫn chưa đủ."
"Năm giờ ba mươi phút sáng ngày hai mươi hai tháng sáu, tất cả chúng ta đều đã chết..."
Đọc đến đây, đồng tử Dương Gian bỗng co rụt lại.
Dù kết cục vẫn là phải chết vào lúc năm giờ rưỡi, nhưng hắn đã nhìn thấy vài phần hy vọng sống sót.
Quỷ vực!
Đúng vậy, nơi lão nhân này xuất hiện đã sinh ra quỷ vực, mà lúc này hắn cũng là người ngự quỷ.
Vậy tại sao hắn lại không thể sử dụng quỷ vực chứ?
Nếu Chu Chính ở đây mà biết được suy nghĩ này của Dương Gian, chắc chắn sẽ cảm thấy cực kỳ nực cười. Bởi vì không phải con quỷ nào cũng có quỷ vực, quỷ sở hữu quỷ vực là vô cùng hiếm thấy... nhưng tương ứng, chúng cũng cực kỳ kinh khủng.
"Nhất định phải thử một lần, ngoài cách này ra chẳng còn biện pháp nào khác." Dương Gian nắm chặt tờ giấy da dê trong tay: "Nói cho ta biết, làm sao để sử dụng quỷ vực."
Trên giấy da dê rất nhanh lại tiếp tục hiện ra chữ viết.
"Dương Gian, ngươi đang nói chuyện với ai thế? Ngươi nhìn kìa, xung quanh đều trở nên bất thường rồi, bây giờ chúng ta phải làm sao đây?"
Trương Vĩ đã sợ đến phát khóc, hắn chỉ biết trông cậy vào Dương Gian cứu mạng, nơm nớp lo sợ sẽ nghe phải tin dữ từ miệng Dương Gian.
"Đừng ồn, ta đang nghĩ cách, cho ta chút thời gian." Giọng điệu Dương Gian hết sức gấp gáp, ánh mắt liếc nhìn sang một bên.
Lão nhân kia vẫn đang bước về phía này, khoảng cách đã chưa tới một trăm mét.
Bọn họ gấp, bọn họ sợ, hắn cũng sốt ruột, cũng sợ hãi chẳng kém.
Dẫu sao thì chẳng ai muốn chết cả.
Trên giấy da dê tiếp tục hiện lên chữ viết: Năm giờ hai mươi phút sáng ngày hai mươi hai tháng sáu, trải qua thất bại đầu tiên, ta cho rằng nguyên nhân là do con quỷ trong cơ thể thức tỉnh chưa đủ mức độ. Nếu có thể mở thêm vài con mắt, có lẽ sẽ có tác dụng.
Số lượng con mắt sao?
Dương Gian không còn thời gian để nghĩ nhiều nữa. Cách năm giờ rưỡi chỉ còn mười phút, hắn không muốn bị tờ giấy da dê này nói trúng, thực sự phải bỏ mạng tại nơi này.
Ngay lập tức, da thịt trên cánh tay hắn nứt toác ra, năm con mắt đỏ như máu đồng loạt mở to.
Mỗi một con mắt đều tỏa ra ánh sáng đỏ nhạt.
"Năm giờ hai mươi hai phút, ta quyết định gia tăng số lượng con mắt." Chữ viết trên giấy da dê lại hiện ra.
"Phương pháp, ta cần phương pháp!"
Dương Gian gầm nhẹ với tờ giấy da dê: "Ta mà chết, thứ như ngươi cũng sẽ bị vứt bỏ. Trước đó ngươi không muốn bị ta vứt đi, vậy nếu ta chết rồi, ngươi nghĩ sẽ có kẻ khác đến nhặt ngươi lên sao?"Chữ viết trên tấm giấy da dê lại bắt đầu mờ đi, cuối cùng một dòng chữ khác lại trồi lên: Năm giờ hai mươi bốn phút, sau khi thử nghiệm, ta đã nuốt chửng một con mắt trên cánh tay, thành công gia tăng thêm một con mắt. Khi có đủ sáu con mắt, ta đã thi triển thành công quỷ vực của riêng mình. Ta ngày càng giống một con quỷ rồi.
Năm giờ rưỡi, ta không mở được quỷ vực, tất cả chúng ta đều đã chết.
Nuốt chửng con mắt ư?
Dương Gian nhìn năm con mắt màu đỏ máu quỷ dị trên cánh tay, cả người sững sờ.
Thế nhưng, khi nhìn thấy câu cuối cùng kia — "Năm giờ rưỡi, tất cả chúng ta đều đã chết".
Hắn hiểu rằng, bản thân không còn cơ hội lựa chọn nào khác.
Lúc này, bóng tối đã ập tới, không gian xung quanh nhanh chóng tối sầm lại, lão nhân kia cách nhóm người bọn hắn chưa tới hai mươi mét.
"Kẹt kẹt..."
Khoảnh khắc bóng tối bao trùm, cánh cửa phòng bảo an cách đó không xa từ từ mở ra, một bàn tay trắng bệch thò ra ngoài.
Bên ngoài lan can phía sau lưng, trên con đường chìm trong bóng tối, một bóng người mờ ảo đang chầm chậm tiến lại gần.
Gần đó, vài luồng ánh sáng điện thoại xuyên qua màn đêm chiếu tới đầy yếu ớt, tựa như những bạn học đi lạc trước đó đang cầm điện thoại từng bước tiến đến.
Dương Gian, Trương Vĩ, Triệu Lỗi, Vương San San, Miêu Tiểu Thiện, Tiền Vạn Hào... tất cả bọn họ đều đã bị quỷ bao vây.