Nghe sư tổ lên tiếng gọi dừng, Từ Ngọc Quỳnh mới thở phào nhẹ nhõm. Doãn Cảnh Hành cũng theo đó thu lại cực dương chân diễm trên người, hắn bĩu môi, vẻ mặt lộ rõ nét hờn dỗi.
Vừa đáp xuống đất, hắn liền ấm ức cất lời: “Sư phụ, sao người chỉ điểm hắn mà không chỉ điểm đồ nhi?”
Lý Thanh Thu đưa tay xoa đầu hắn, bật cười đáp: “Ngươi là sư trưởng, đương nhiên phải nhường nhịn hậu bối chứ.”
Doãn Cảnh Hành vừa nghe vậy, lập tức mặt mày hớn hở, gật đầu cái rụp.