Chương 120: [Dịch] Thiên Đạo Thù Cần: Từ Đồ Tể Luyện Thành Nhân Gian Võ Thánh

Chỉ huy

Phiên bản dịch 8059 chữ

Trần Cảnh nhìn bốn chữ cuối cùng, không nhịn được đưa tay vò đầu.

Lê Định Phương đang muốn hắn làm người chỉ huy đây mà.

Hắn, một lính mới vừa thăng lên Cửu phẩm chưa lâu, vậy mà lại phải chỉ huy một đám đồng liêu có thâm niên cao hơn mình rất nhiều.

Cảm giác này thật sự có chút gượng gạo.

Hắn còn đang suy ngẫm, bên ngoài tường viện chợt vang lên một tiếng sáo ngắn ngủi mà trong trẻo, tựa như tiếng chim tước hót trên cành lúc ban mai.

Trần Cảnh nhướng mày.

Đến nhanh vậy sao?

Tiếng sáo này là ám hiệu liên lạc giữa các mật thám Lục Phiến Môn.

Trần Cảnh đứng dậy bước ra sân, lấy sáo trúc ra thổi đáp lại bằng nhịp điệu tương tự.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một bóng người đã trèo qua tường.

Nhẹ nhàng đáp xuống giữa sân.

Đây là một hán tử có thân hình rắn rỏi, chừng hơn ba mươi tuổi, làn da màu bánh mật, bận một bộ áo ngắn bằng vải thô.

Bên hông giắt hai thanh liệp đao có lưỡi hơi cong.

Sau khi đáp xuống sân, y đảo mắt nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại trên người Trần Cảnh, chắp tay toét miệng cười.

Trần Cảnh mời y vào phòng.

Hai người đóng cửa lại, nhanh chóng xác nhận thân phận với nhau.

Người đến tên là Triệu Nghĩa, thân phận ngoài sáng là thợ săn bản địa ở trấn Dương Sơn, nhưng thực chất lại là mật thám áo xanh của Lục Phiến Môn, một cao thủ nội gia đã đả thông sáu đường chính kinh.

Y đã ẩn nấp tại trấn Dương Sơn được ba năm, chuyên theo dõi tình hình buôn lậu dược liệu cùng động thái của sơn tặc quanh vùng.

Nhà y nằm ngay trong trấn, cách đây không xa.

Tin truyền của Lục Phiến Môn gần như tới tay y và Trần Cảnh cùng lúc, thế nên y mới đến nhanh nhất.

Trần Cảnh cho Triệu Nghĩa xem Đinh Vân Châu đang bị trói gô, vẫn còn mê man bất tỉnh.

Triệu Nghĩa không nhịn được hít sâu một ngụm khí lạnh.

Y giơ ngón tay cái về phía Trần Cảnh:

"Trần huynh đệ, ngươi thật đúng là tài cao gan lớn!"

"Ngay cả người của Thượng Xuyên tông mà cũng dám đụng vào."

Y đứng thẳng người dậy, giọng điệu mang theo vài phần cảm khái:

"Nói thật, cho dù ta có nhận ra việc Cảnh Hòa dược hành ồ ạt thu mua dược liệu lần này có điểm bất thường..."

"... thì sau khi biết kẻ chống lưng là Thượng Xuyên tông, ta cũng dập tắt ý định điều tra. Người của tông môn là phiền phức nhất, dù có tra ra thì trong môn cũng chưa chắc có ai dám xử lý."

"Không ngờ lần này không những phải tra tới cùng, mà ta còn bị một người trẻ tuổi như ngươi kéo vào làm một vố lớn."

Y khoanh tay trước ngực, xoa xoa cằm:

"Những người khác chắc chưa tới nhanh vậy đâu. Bây giờ ngươi là chỉ huy, ngươi cứ nói đi, muốn ta làm gì, ta nghe theo ngươi."

Trần Cảnh cũng không chối từ.

Hắn lôi Đinh Vân Châu từ dưới gầm giường ra, vỗ một chưởng lên ngực đối phương, truyền chân khí vào để đánh thức y.

Đinh Vân Châu từ từ tỉnh lại, trong miệng bị nhét giẻ nên không nói được, chỉ đành phát ra những tiếng ú ớ không rõ ràng.

Trong ánh mắt tràn ngập sự kinh hãi và mờ mịt.

Chỉ trong một đêm, từ một trưởng lão tông môn cao cao tại thượng lại sa cơ thành kẻ tù tội, sự chênh lệch quá lớn này đã đánh gục hoàn toàn tinh khí thần của y.

Trần Cảnh ngồi xổm xuống, giọng điệu không nhanh không chậm:

"Đinh trưởng lão, ngươi lúc này chỉ có phối hợp với chúng ta, lấy công chuộc tội thì mới có cơ hội sống sót."

"Bằng không, với tội danh cấu kết đạo phỉ của ngươi, tội chết khó thoát."

Đinh Vân Châu nhìn vào đôi mắt bình tĩnh đến đáng sợ của Trần Cảnh, đôi môi run rẩy hai cái, dùng sức gật đầu.

Y không muốn chết.

Sống càng lâu lại càng tiếc mạng.

Huống hồ y vẫn còn thê tử và nam nhi.

"Vậy thì tốt." Trần Cảnh đứng dậy, liếc nhìn Triệu Nghĩa một cái."Chúng ta về Cảnh Hòa dược hành."

Triệu Nghĩa hơi sững người, nhưng lập tức hiểu ra ý đồ của Trần Cảnh, khóe miệng nhếch lên nụ cười hưng phấn như muốn rục rịch ra tay.

Trước khi đi, Trần Cảnh ghé qua tìm Tống quản sự.

Hắn lấy cả bốn viên xích dương xà đản trên người ra, đặt trước mặt Tống quản sự:

"Tống quản sự, ba viên trong gùi tre giao cho dược hành của ông thu mua, đổi thẳng thành khí huyết đan giúp ta."

"Còn bốn viên này nhờ ông mang về thành Thanh Sơn, giao cho đại sư huynh Trương Thừa Ký và nhị sư tỷ Mai Thanh Hòa."

"Ta tạm thời phải đi xa một chuyến, e rằng chưa thể về ngay được."

Tống quản sự nâng bọc giấy dầu nặng trịch, cả người ngây ra tại chỗ, hồi lâu mới nặn ra được một câu:

"Trần cung phụng, vậy chuyện đánh lôi đài..."

"Yên tâm đi." Trần Cảnh không ngoảnh đầu lại, chỉ xua tay ra sau lưng, "Trận lôi đài này không đánh được đâu."

Tống quản sự đứng một mình trong tiệm thuốc trống trải, tay bưng bọc xà đản, lòng đầy ngổn ngang.

Nhân lúc trời chưa hửng sáng, Trần Cảnh và Triệu Nghĩa theo sự chỉ dẫn của Đinh Vân Châu luồn lách qua các ngõ ngách, nhanh chóng trở lại biệt viện của Cảnh Hòa dược hành.

May mà trước khi ra ngoài Đinh Vân Châu không hề tiết lộ hành tung với bất kỳ ai, điều này lại tạo thuận lợi cho bọn Trần Cảnh.

Trần Cảnh và Triệu Nghĩa liếc nhìn nhau.

Mỗi người xốc một bên cánh tay Đinh Vân Châu, nhún người lướt lên tường viện, lặng lẽ không một tiếng động lẻn vào trong sân.

Cả hai khom lưng băng qua sân, khiêng Đinh Vân Châu chui tọt vào phòng ngủ của y, suốt quá trình không hề làm kinh động đến gia nhân đang gác ngoài cổng viện.

Sau đó, Triệu Nghĩa tháo sợi dây thừng to bản mang theo bên người, dứt khoát trói chặt Đinh Vân Châu vào chiếc ghế thái sư ở gian chính.

Trần Cảnh kiểm tra lại cửa sổ trong phòng một lượt, xác nhận đã đóng kín bưng rồi mới bước tới trước mặt Đinh Vân Châu, cúi đầu nói:

"Đinh trưởng lão, làm phiền ngươi rồi."

"Mời Dương chưởng quỹ vào đây trước đi."

Khóe miệng Đinh Vân Châu giật giật.

Y cúi đầu, rốt cuộc đành cam chịu hắng giọng, vận nội lực gọi vọng ra ngoài cửa:

"Gọi Dương chưởng quỹ qua đây cho ta."

Tên gã sai vặt ngoài viện nghe tiếng gọi cũng không lấy làm lạ.

Vị quý nhân này ở lại biệt viện mấy ngày nay, lúc nào cũng người chưa tới mà tiếng đã vọng ra trước. Gã sai vặt vâng dạ một tiếng rồi lật đật chạy đi thông báo.

Chẳng bao lâu sau.

Một bóng người hơi mập mạp xuất hiện trước cửa phòng ngủ.

Xuyên qua lớp giấy dán cửa sổ có thể lờ mờ nhìn thấy, bên ngoài chỉ có một mình gã.

Dương chưởng quỹ sáng sớm đã bị gã sai vặt gọi dậy, cứ ngỡ Đinh Vân Châu muốn bàn bạc chuyện đánh lôi đài vào trưa nay.

Gã cung kính đứng ngoài cửa, vuốt lại y phục, trên mặt nở nụ cười nịnh hót, vừa mở miệng chào hỏi:

"Đinh trưởng lão, về chuyện lôi đài trưa nay..."

Đột nhiên, cửa phòng bật mở toang!

Một bàn tay thò ra như chớp, túm chặt lấy cổ áo Dương chưởng quỹ, "vèo" một tiếng lôi tọt gã vào trong phòng.

Vào đây cho ta!

Rầm!

Cửa phòng đóng sầm lại.

Dương chưởng quỹ hoa mắt chóng mặt, vừa quay đầu lại đã thấy Đinh Vân Châu bị trói gô cứng ngắc, gã lập tức cảm thấy như trời sập đất nứt.

Ngoảnh đầu sang hướng khác, hai bóng người như ma quỷ hiện ra ngay sau lưng, một gã hán tử còn đang cười gằn, giật giật sợi dây thừng to bản trên tay, dọa gã suýt ngất xỉu tại chỗ.

Chỉ vài nhịp thở sau.

Dương chưởng quỹ cũng bị trói gô, nhét giẻ kín miệng, đặt ngồi sóng đôi bên cạnh Đinh Vân Châu, sợ tới mức mồ hôi vã ra ướt đẫm cả người.

Đinh Vân Châu thậm chí còn thản nhiên lên tiếng an ủi:"Yên tâm đi, bọn họ là người của Lục Phiến Môn, không phải thổ phỉ sơn tặc đâu."

"Chỉ cần ngoan ngoãn phối hợp thì không chết được đâu."

Trần Cảnh híp mắt cười nói: "Đinh trưởng lão, ngươi làm tốt lắm."

"Bây giờ gọi cả nhi tử ngươi tới đây luôn đi, cứ bảo là dành cho hắn một niềm vui bất ngờ, cam đoan hắn sẽ hài lòng."

Đinh Vân Châu nghe vậy liền biến sắc: "Chuyện này tuyệt đối không thể! Nếu ngươi muốn lấy mạng nhi tử ta, ta tuyệt đối không để ngươi đắc thủ."

Trần Cảnh nheo mắt ghé sát lại:

"Đinh trưởng lão, ngươi nên nhìn rõ lại thân phận của mình đi."

"Ngươi bây giờ chỉ là tù nhân, lấy tư cách gì mà đe dọa ta?"

"Hơn nữa, ta là người ăn lộc triều đình, chứ có phải ác ma giết người đâu mà tùy tiện đoạt mạng kẻ khác, ngươi nghĩ nhiều quá rồi."

Đinh Vân Châu nhớ lại lúc giao thủ, từng chiêu của Trần Cảnh đều vô cùng ngoan độc, sát ý cuồn cuộn, dáng vẻ chẳng khác nào một con mãnh hổ chực chờ ăn tươi nuốt sống người ta.

Bởi vậy, đối với những lời này của Trần Cảnh, y cực kỳ nghi ngờ.

Bạn đang đọc [Dịch] Thiên Đạo Thù Cần: Từ Đồ Tể Luyện Thành Nhân Gian Võ Thánh của Thất Hào Tả Thủ

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    2d ago

  • Lượt đọc

    60

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!