Khương Huyên vẻ mặt ảm đạm nói: "Ba năm trước, ta gả cho Tiết Lễ, ta vốn tưởng mình đã gả cho tình yêu, nào ngờ tất cả lại là khởi đầu của một cơn ác mộng..."
Ả vén tay áo lên, trên đó đầy rẫy đủ loại vết thương: vết dao, vết roi, vết bỏng.
Khương Ngư nhìn thấy vết thương trên tay Khương Huyên, không khỏi ngẩn người.
Khương Huyên tự giễu nói: "Ban đầu gả cho Tiết Lễ, hắn còn có chút hứng thú với ta, nhưng dần dà hứng thú mất đi, hắn liền cả ngày đánh đập, ngược đãi ta, còn thường xuyên hoan lạc cùng nữ nhân khác. Ta chẳng dám nói gì, bởi chỉ cần khiến hắn không vừa ý, hắn sẽ giết ta."