Tạ Nguy Lâu nhìn ngọn núi kia, cười nói: "Ba ngàn bậc thang, với cái thân thể này của ta, liệu có thể leo lên nổi không?"
Lâm Thanh Hoàng thần sắc thản nhiên nói: "Ta thấy ngươi không lên nổi đâu, đừng có chết mệt giữa lưng chừng núi. Ai bảo ngươi thường xuyên lui tới thanh lâu, thân thể đã bị rút cạn rồi còn gì."
Lời này, xem như là trêu chọc.
Giờ phút này, Tạ Nguy Lâu vận một bộ bạch bào, tay cầm chiếc quạt xếp văn nhân, gương mặt đầy vẻ yếu ớt, cho người ta cảm giác đi vài bước cũng có thể kiệt sức mà chết.