Một khoảng lặng kéo dài.
Nhiễm Mộng không nói thêm gì nữa, vẫn giữ nguyên dáng vẻ cao ngạo đó, tiếp tục đi hỏi thăm từng người một.
Lạc Bắc thu hồi ánh mắt, quay sang nhìn Tạ Sương: "Cũng muộn rồi, tôi phải về đây."
"Hả? Về luôn bây giờ sao?" Tạ Sương vẫn đang chìm đắm trong niềm vui sướng vì được Lạc Bắc tặng hoa và được Nhiễm Đổng tán thưởng. Nghe vậy, cô có chút bất ngờ, cũng hơi lưu luyến không nỡ.