Không phải là không bận tâm, nhưng so với việc nhìn Lạc Bắc phải khó xử khi kẹt giữa mình và Diệp Lương, cô thà âm thầm nuốt hết mọi sự lưu luyến vào trong lòng, chỉ mong anh được vui vẻ hơn một chút.
Ở phía đối diện, Lạc Bắc cúi gằm mặt, chẳng thể kìm nén được nỗi áy náy trào dâng trong lòng.
Bữa cơm này hắn ăn chẳng thấy ngon miệng chút nào, nhưng vẫn liên tục gắp thức ăn cho Bạch Chỉ, lặng lẽ ngắm cô ăn.
Hết bữa cơm, hai người cũng giải quyết được hơn nửa bàn thức ăn. Lúc Lạc Bắc đi thanh toán, Bạch Chỉ đứng đợi hắn ở trước cửa.