Thời gian như tên bắn, năm tháng tựa thoi đưa.
Bọn họ chẳng còn là những thiếu niên thuở nào, trên người đã hằn sâu vẻ tang thương dày đặc của những tháng năm dầm sương dãi gió.
Vài ngày sau, Trần Thanh Nguyên mở lời cáo biệt.
Lần sau gặp lại, chẳng biết đã là lúc nào. Thậm chí, tương lai liệu có còn cơ hội tương phùng hay không cũng là một ẩn số.