Chẳng phải hắn đang trọng thương sắp chết sao?
Tại sao bây giờ lại giống như người vô sự, hơn nữa tu vi dường như còn tinh tiến hơn trước?
Trên người Tiêu Huyền không tỏa ra nửa điểm khí thế, nhưng lại khiến trong lòng Ngô Phong kinh hãi.
Cho dù tu vi của Tiêu Huyền không đột phá thì ít nhất cũng là Trúc Cơ tầng mười, tuyệt đối không phải kẻ chỉ có tu vi Luyện Khí nhất trọng như gã có thể chống lại.
Sát ý nồng đậm trong mắt Tiêu Huyền khiến Ngô Phong nhìn mà da đầu tê dại. Cuối cùng, gã thực sự không chịu nổi áp lực này, đành phải quay sang cầu cứu Vương trưởng lão bên cạnh.
"Ngô Phong ta không cha không mẹ, ngoài trời đất ra thì sư phụ là lớn nhất. Ngươi muốn ta dập đầu tạ tội với con tiện nhân này ngay trước mặt sư phụ sao? Nằm mơ đi!"
Ngô Phong cắn răng nghiến lợi, vẫn ngoan cố cứng họng.
"Ồ? Nếu đã vậy, ta tiễn ngươi lên đường!"
Tiêu Huyền cười khẩy một tiếng, vừa giơ tay định kết liễu Ngô Phong thì Vương trưởng lão đã quát lớn ngăn cản: "Dừng tay!"
"Dừng tay?"
Tiêu Huyền dừng động tác, thong thả nhìn Vương trưởng lão, ung dung hỏi: "Vương trưởng lão muốn thế nào?"
Vương trưởng lão đùng đùng nổi giận: "Tiêu Huyền, ngươi chớ có đánh trống lảng! Chuyện ngươi dĩ hạ phạm thượng ban nãy còn chưa tính sổ xong, bây giờ lại dám rêu rao đòi giết đồ đệ của ta, quả thực là tội ác tày trời!"
"Khôn hồn thì ngoan ngoãn bó tay chịu trói, đừng ép lão phu phải ra tay!"
Ngô Phong ngẩn ra, biết ngay Vương trưởng lão đang giải vây cho mình, lập tức gào to.
"Sư phụ, xin ngài làm chủ cho đồ nhi! Tên Tiêu Huyền này gan to bằng trời, dám ra tay với đệ tử trong tông môn, hoàn toàn quên mất tàn sát đồng môn là cấm kỵ của Hồng Mông tông ta, thật uổng danh trưởng lão!"
"Đúng thế! Tiêu Huyền này mục vô tôn trưởng, dĩ hạ phạm thượng, lại còn muốn tàn sát đồng môn, hoàn toàn không coi tông quy của Hồng Mông tông ra gì. Theo ý đệ tử, nên bãi miễn chức vị trưởng lão của hắn, áp giải vào chấp pháp đường chịu phạt!"
"Vương trưởng lão không cần phải e dè, những việc Tiêu Huyền làm đều do chúng ta tận mắt chứng kiến. Dù có làm ầm lên đến trước mặt chưởng môn, chúng ta cũng sẽ đứng ra làm chứng!"
Đám đệ tử đi theo Vương trưởng lão đương nhiên là cùng một giuộc, nhao nhao lên tiếng phụ họa.
Ngô Phong thấy vậy thì mừng thầm trong bụng, lại gào lên: "Sư phụ, trước kia đồ nhi niệm tình ơn cứu mạng của Tiêu Huyền nên mới không vạch trần những uất ức phải chịu đựng khi còn ở dưới trướng hắn. Giờ đây hắn không màng tình xưa nghĩa cũ, một mực muốn dồn đồ nhi vào chỗ chết. Nếu hắn đã bất nhân, vậy cũng đừng trách đồ nhi bất nghĩa!"
Vương trưởng lão nhướng mày, thầm khen Ngô Phong diễn kịch xuất sắc, ngoài mặt vẫn bất động thanh sắc, trầm giọng hỏi: "Nói lão phu nghe xem!"
Ngô Phong gật đầu: "Đồ nhi nhập môn năm năm, Tiêu Huyền nhận đồ nhi làm đệ tử nhưng chưa từng thật lòng chỉ dạy, thật uổng danh Truyền công trưởng lão. Không chỉ vậy, hắn còn cậy vào thân phận trưởng lão để ăn chặn tài nguyên tu luyện mà tông môn phát cho đồ nhi. Kẻ tính tình cay nghiệt như vậy, thật uổng làm thầy người ta!"
Nhìn đám người này kẻ xướng người họa, thi nhau hắt nước bẩn lên đầu Tiêu Huyền, gương mặt xinh xắn của Trĩ Nô tràn đầy vẻ khó tin.
Nàng vạn lần không ngờ tới những kẻ này lại có thể thốt ra những lời mặt dày vô sỉ đến thế.
Trĩ Nô từ nhỏ đã đi theo Tiêu Huyền, tuy thời gian ở chung không nhiều nhưng nàng rất hiểu tính tình của hắn.
Tiêu Huyền tuy một lòng tu luyện, không được coi là một sư tôn tận chức tận trách, nhưng đối với đệ tử dưới trướng cũng vô cùng chiếu cố, sao có thể làm ra loại chuyện như vậy?
"Hừ!"
Gương mặt nhỏ nhắn của Trĩ Nô đỏ bừng vì tức giận, nàng không nhịn được quát lớn: "Các ngươi thật mặt dày vô sỉ, ngậm máu phun người! Sư phụ ta tuyệt đối không phải là người như thế!"Thấy Trĩ Nô lên tiếng bênh vực, Ngô Phong lập tức chỉ thẳng mặt Tiêu Huyền, nói: "Trĩ Nô sư muội, muội không cần phải nói đỡ cho hắn. Cái loại cặn bã vô sỉ này đáng lẽ phải bị áp giải vào chấp pháp đường chịu phạt!"
"Sư muội, muội nhập môn đã bao năm nay, Tiêu Huyền có bao giờ quan tâm đến muội chưa? Muội ngây thơ đơn thuần, không biết sau lưng hắn âm hiểm ra sao, ngang ngược thế nào, cuồng vọng đến mức nào đâu! Đừng để hắn lừa gạt!"
"Ngươi câm miệng lại!"
Trĩ Nô vô cùng sốt ruột, tức giận quát lên.
Tiêu Huyền lạnh lùng nhìn Ngô Phong.
Có Vương trưởng lão cùng đám đệ tử chống lưng, nỗi sợ hãi trong lòng Ngô Phong vơi đi không ít. Gã làm ra vẻ hùng hồn đanh thép: "Tiêu Huyền, những gì ta nói câu nào cũng là sự thật, ngươi đừng hòng giảo biện, cũng chẳng cần phải uy hiếp ta. Cho dù tu vi của ngươi có cao thâm đến mấy cũng không thay đổi được bản chất đê tiện của mình. Ngươi căn bản chỉ là một tên cặn bã, một kẻ vô sỉ bại hoại!"
"Hay lắm!"
Tiêu Huyền gật gù, đột nhiên bật cười.
"Tiêu Huyền ta sống hai đời, chưa từng thấy loại người nào mặt dày vô sỉ như các ngươi. Hôm nay đúng là được mở mang tầm mắt!"
Dứt lời, ánh mắt Tiêu Huyền trở nên lạnh lẽo. Khí thế quanh thân hắn đột ngột bộc phát, tựa như một ngọn thái sơn ầm ầm đè ập xuống.
Sắc mặt Ngô Phong đại biến, không tự chủ được phải lùi lại vài bước.
Đối mặt với sát ý thấu tận xương tủy của Tiêu Huyền, Ngô Phong chỉ thấy toàn thân lạnh toát. Một luồng hàn khí xộc thẳng lên đỉnh đầu, khiến gã bừng tỉnh trong nháy mắt.
Tiêu Huyền hiện tại vẫn hoàn toàn không phải là tồn tại mà gã có thể đối địch!
"Sư phụ cứu mạng! Tên cặn bã vô sỉ này bị đồ nhi vạch trần, muốn giết người diệt khẩu rồi!"
"Tiêu Huyền to gan, ngươi còn dám càn rỡ?!"
Vương trưởng lão nổi giận lôi đình, thanh đoản xích trong tay lóe lên hồng quang. Một luồng hỏa diễm tựa như linh xà xuất động, lao vút ra ngoài.
Sắc mặt Tiêu Huyền không đổi, giơ tay chém ra một đạo kiếm khí, trực tiếp xé nát con hỏa diễm linh xà kia thành hư vô.
Sắc mặt Vương trưởng lão trở nên vô cùng khó coi. Đoản xích lại lóe lên lam quang, một con thủy long to bằng bắp tay người lớn hung hăng bắn vọt ra.
Trong mắt Tiêu Huyền lóe lên tia giễu cợt. Năm ngón tay hắn đột ngột siết chặt, một luồng linh khí lập tức ngưng tụ thành thanh trường kiếm tỏa ra lưu quang rực rỡ, nhắm thẳng hướng Vương trưởng lão mà oanh kích tới.
Ầm!!!
Thủy long bị phá nát, Vương trưởng lão vội vàng lùi bước né tránh, vô cùng suýt soát mới thoát được một đòn này.
Thế nhưng, Ngô Phong đang trốn phía sau lão lại không có được vận may như vậy. Gã không kịp né tránh, bị thanh trường kiếm linh khí kia đâm trúng ngực. Cả cơ thể gã như viên đạn pháo bay ngược ra sau, ngã nhào xuống đất kêu la thảm thiết, miệng hộc đầy máu tươi.
Cũng may thanh trường kiếm linh khí đã bị đạo thủy long kia triệt tiêu đi phần lớn uy lực. Bằng không, nếu Ngô Phong phải hứng chịu trọn vẹn một đòn này, e rằng đã sớm đầu một nơi thân một nẻo.
"Tiêu Huyền, ngươi dám đả thương đệ tử của ta!"
Sắc mặt Vương trưởng lão đại biến. Từ vài chiêu giao thủ vừa rồi, lão có thể nhìn ra Tiêu Huyền quả thực đã đột phá cảnh giới Kim Đan, hơn nữa cấp bậc còn không hề thấp, ít nhất cũng cao hơn lão một trọng.
Kim Đan nhị trọng?
Vừa mới đột phá đã trực tiếp thăng cấp lên Kim Đan nhị trọng?
Chẳng lẽ...
Tên thiên tài từng khiến cả trên dưới Hồng Mông tông phải ngước nhìn kia, thực sự đã trở lại rồi sao?!
"Ha hả, Vương trưởng lão, vừa rồi rõ ràng là lão ra tay đánh lén trước, chẳng lẽ ta lại không được phép phản kích? Hơn nữa, ta đã sớm cho Ngô Phong cơ hội, là tự gã không biết trân trọng mà thôi!"
"Được, được lắm! Ngươi bớt giảo biện đi, hôm nay ngươi nhất định phải cho chúng ta một lời giải thích thỏa đáng!"
Vương trưởng lão giận dữ hét lên, lại hướng về phía đám đệ tử kia quát lớn: "Đệ tử chấp pháp đường nghe lệnh, lập tức bắt giữ Tiêu Huyền cho ta! Nếu hắn dám phản kháng dù chỉ nửa phần, chém chết tại chỗ!""Tuân lệnh, sư phụ!"
Đám đệ tử nghe lệnh, đồng loạt rút kiếm, lao thẳng về phía Tiêu Huyền.
Trong mắt Tiêu Huyền lóe lên tia sáng lạnh, thanh trường kiếm linh khí trong tay vung lên, một luồng thanh quang bao phủ toàn thân, tức thì hóa thành một con giao long khổng lồ gầm thét dữ dội.