Dõi mắt nhìn đám người Trịnh Bình rời đi, trong mắt Tiêu Huyền lóe lên một tia tinh quang, không biết đang suy tính điều gì.
"Sư phụ, đồ nhi nhớ người quá!"
Một giọng nói trong trẻo bỗng vang lên.
Tiêu Huyền quay người lại, nhận ra hai cô đồ đệ Trĩ Nô và Tô Mộc Hàm đang đứng ngay hai bên tả hữu, trong đôi mắt to tròn tràn ngập vẻ mong chờ cùng sùng bái.