Khóe miệng nhếch lên một nụ cười khát máu, thân hình Diệp Phàm khẽ lóe lên, cả người đã xuất hiện ngay sát bên khôi lỗi của Thu Mộ Bạch. Trường kiếm trong tay hắn bổ mạnh xuống bả vai đối phương.
Khôi lỗi của Thu Mộ Bạch bị một kiếm chém bay một mảng da thịt, nhưng vết thương không hề chảy máu. Nó vẫn di chuyển biến ảo vị trí một cách hoàn mỹ, lao về phía Diệp Phàm tấn công với tư thế không màng thương tích, bằng mọi giá phải hạ gục đối thủ trước.
Đúng lúc này, một luồng kình phong mạnh mẽ ập tới, khôi lỗi của Thu Mộ Bạch theo bản năng giơ hai tay lên chống đỡ.
Rầm!