"Sinh bệnh có gì đáng sợ, trước mặt ta, dù là vừa tắt thở, ta cũng có thể cứu sống người, dặn dò vài câu di ngôn rồi đi."
"Lão đạo còn tưởng ngươi nói có thể cứu sống người chết." Trương Kính Tu không nhịn được bật cười.
"Nếu thật có bản lĩnh này thì tốt rồi."
Lời này khiến Trương Kính Tu thở dài một hơi, tuy đã là Tiên Thiên, nhưng cũng chỉ là điểm khởi đầu trên con đường cầu đạo mà thôi. Quả thực, bọn họ đã đứng trên đỉnh cao thế tục, nhưng đối với việc cầu đạo mà nói, vẫn chỉ là đứa trẻ sơ sinh tập tễnh bước đi.