Mà nếu hắn dồn tâm thần vào một kiếm của Lư Đình Vân, thì thế công của Liêu, Hòa tất sẽ liền mạch giáng xuống, đánh hắn vào cảnh chật vật.
Trong chớp mắt ngắn ngủi này, đã không còn kịp thi triển thêm thủ đoạn nào để chống đỡ. Dù Chu Phục Già có ý phân hóa kiếm quang, cũng đã muộn mất rồi.
Ba người này tuy trước đó chưa từng liên thủ, nhưng thế công lại nối tiếp đầu đuôi, kỳ chính hỗ trợ lẫn nhau, ngay cả những bằng hữu thân thiết nhiều năm cũng chưa chắc làm được đến mức ấy.
Trong Đan Nguyên đại hội này không có một ai là hạng yếu. Kẻ nào đã có tư cách bước xuống sân, ắt đều có chỗ hơn người, tuyệt đối không thể khinh thường!