"Đã lâu không gặp, mũi của đầu lĩnh chẳng những không kém năm xưa mà ngược lại còn thính hơn nhiều đấy."
Ha Ha tăng nghe vậy cũng chẳng ngạc nhiên, chỉ vung tay áo lên một cách thô kệch, quệt đi vết dầu mỡ trên mặt rồi cười khẽ một tiếng.
Dưới ánh mắt soi mói của Chu Tế, hắn cũng không che giấu nữa. Trên thân xác bỗng vang lên tiếng nứt vỡ giòn tan như dưa chín rụng cuống, ngay sau đó, một vết máu dữ tợn từ lồng ngực hiện lên, chậm rãi lan tràn lên tận cổ.
Huyết quang thê lương toát ra từ vết thương ấy tựa như một vầng huyết nhật hiển hóa từ bên trong cơ thể Ha Ha tăng, phút chốc chiếu rọi khắp cả vùng biển xung quanh!