Trên sườn dốc, Lâm Bách Xuyên thấy gã đầu trọc như mãnh hổ lao tới, chỉ khẽ cười lạnh đầy khinh miệt: “Nôn nóng tới nạp mạng như vậy, ta sẽ thành toàn cho ngươi...”
Lời còn chưa dứt, trong tay hắn đã hiện ra một cây đại cung, chính là Thanh Vân cung.
Vút vút...
Ngay khoảnh khắc sau, cung kéo căng như trăng tròn, tên lao đi như chớp giật.